Người cho tôi ngày nắng giữa mùa mưa

– Ba trở về rồi – Tiếng ba của Uyên, rõ nét mồn một vọng lại từ xa.

Cô lao bổ ra cửa, nhưng bên ngoài chỉ toàn màu xám, một cơn mưa ào tới nơi cô đứng, cơn mưa quấn lấy cô lôi đi. Uyên đưa tay nắm chặt vào cánh cửa, nhưng sức mạnh của cơn mưa đã kéo bật mọi thứ, cô thấy mình bị hất mạnh lên không trung.
Toàn thân rã rời, Uyên thực sự mệt mỏi. Cô buông thõng tay, chậm rãi khép mí mắt, chấp nhận buông xuôi mọi thứ, khi tia sáng cuối cùng chiếu vào võng mạc sắp bị che khuất, Uyên chợt nhận ra một vật rất nhẹ đáp xuống trên đầu cô, đưa tay lên sờ cô thấy vật đó rất dẹp, mỏng và ráp, nhưng đặc biệt là vô cùng ấm áp. Giơ vật lạ lên trước mặt, cô nhận ra đó là một chiếc lá phong đỏ.

Bừng tỉnh khỏi giấc mơ, Uyên nhận ra mình đang nằm trên một cành cây, một cành cây cực kì quen thuộc. Bên cạnh cô là một chàng trai đeo kính, ánh mắt anh ta nhìn cô đầy lo lắng, là Tuấn.

– Cô không sao chứ – Tuấn hỏi.

Uyên gắng gượng ngồi dậy, đầu cô đau như búa bổ. Cô không biết mình đã đến ngọn đồi này khi nào và bằng cách nào, chỉ biết rằng hiện giờ cô bằng ở đây, bên cạnh anh.

– Sao tôi lại ở đây? Cả anh nữa?

Tuấn khẽ đẩy kính, nhìn cô chăm chăm:

– Tôi đang cắt cỏ thì trời mưa, định chạy vào đây trú thì bắt gặp cô ở dưới chân đồi, chưa kịp nói câu nào thì cô đã ngất đi rồi nên tôi đã đưa cô vào đây.

Uyên im lặng, cô hồi tưởng lại chuyện vừa xảy đến với gia đình mình, lòng cô thắt lại, cô chỉ muốn được ôm chầm lấy ai đấy rồi khóc cho thỏa thuê. Nhưng cô không muốn mình trở nên yếu đuối trong mắt một người lạ.

– Khóc đi – Tuấn chợt cất tiếng, anh mỉm cười nhìn cô – cứ để nỗi buồn chảy theo nước mắt ra ngoài, đừng cố nín nhịn nữa.

Uyên tròn mắt nhìn anh, sống mũi cô cay xè, đôi mắt rưng rưng ướt đẫm, nơi khóe mắt 2 giọt nước chậm rãi lăn dài xuống gò má. Cô trở nên mềm yếu trong phút chốc, mọi cảm xúc như vỡ òa bên trong người con gái bé nhỏ.

Tuấn dang tay ôm lấy cô vào lòng, thủ thỉ.

– Hôm nay mưa, cứ để nó mưa đi. Nhưng ngày mai chắc chắn sẽ có nắng, anh hứa đấy.

Mưa ngớt dần, gió hiu hiu lay nhẹ những tán lá phong rì rào. Hai người ngồi im lặng, không ai nhắc ai nhưng cả hai đều cùng ngước nhìn bầu trời qua “khung cửa sổ hình oval”, nơi nắng đang dần lên…

Mặt trời ló lên từ sau đám mây, một cách nhẹ nhàng và chậm rãi, nắng chiều hắt vào tán cây…

Một tuần trôi qua

Uyên và mẹ cô đã tạm thời ổn định lại cuộc sống, họ đến ở nhờ nhà của một người họ hàng. Cô phải tự kiếm việc làm thêm sau giờ học, còn mẹ thì mở hàng tạp hóa tại nhà.

Ngoài giờ học và giờ làm, Uyên vẫn âm thầm đi tìm Tuấn nhưng không thể thấy được anh, anh biến mất đột ngột như cách mà anh đã xuất hiện. Anh đến mang theo những tia nắng sưởi ấm tâm hồn cô khi nó lạnh giá nhất, vì vậy cô không muốn mất anh và cô vẫn sẽ cứ đi tìm anh, dù khó khăn cỡ nào.- Anh đang ở đâu – Uyên tựa đầu vào thân cây, khẽ thủ thỉ. Hằng ngày cô vẫn đến nơi hai người gặp nhau lần đầu để ngắm nhìn bầu trời, để nói chuyện với cây phong, để đợi anh.

Từ đằng xa thấp thoáng một bóng người, Uyên nghiêng đầu ngước nhìn, một người đàn ông đứng tuổi đeo tạp dề dính đầy đất, tay cầm chiếc kéo lớn đang cắt tỉa lùm cỏ dại. Như chợt nhớ ra điều gì, cô vội vã tụt xuống cành cây rồi chạy tới nơi người đàn ông đó đứng.

– Bác… bác – Uyên thở hồng hộc – bác cho cháu hỏi người thanh niên làm công việc cắt tỉa cỏ trước đã đi đâu rồi ạ?

– Thanh niên? – Người đàn ông ngạc nhiên – một mình tôi làm việc ở đây đã hơn mười năm, không có người thanh niên nào cắt tỉa cỏ cả.

Uyên sững sờ, ánh mắt ông ta không có vẻ gì là dối trá cả, nếu vậy thì Tuấn thực sự là ai?“Nếu ngày mai anh không trở về gặp em, chúng ta sẽ không bao giờ nhìn thấy nhau nữa”
Tờ giấy note dán chặt lấy thân cây phong, bóng người con gái quay lưng bước đi đằng xa.

Ngày… tháng… năm…

Bắt gặp một cơn mưa ngay giữa mùa mưa không có gì lạ.

Tan học, Uyên dắt xe đạp mua từ tiền bán chiếc xe máy trước kia. Cô thẫn thờ tự hỏi liệu anh có ở đó hay không, liệu anh có đọc được lời nhắn của cô hay không. Nén tò mò vào lòng, Uyên đạp xe thẳng đến ngọn đồi kế bên khu nghĩa trang thành phố, bất chấp cơn mưa đang dần nặng hạt.

Cô tới nơi sau bốn mươi phút đạp xe, nhưng tất cả những gì cô thấy chỉ là tờ giấy note ướt nhẹp vẫn ở nguyên vị trí cũ, Tuấn đã không tới đây.

Uyên ngẩng đầu, từng giọt mưa lạnh buốt rỏ xuống mặt, hòa với nước mắt đang lăn dài trên gò má xanh xao. Người cô run lên, tưởng chừng như chỉ một cơn gió cũng có thể đẩy ngã khuỵu.

– Tại sao – Uyên hét lên – tại sao anh làm vậy.

Cô quay lưng dợm bước định chạy đi, thì bất chợt một đôi tay vòng qua eo, ghì chặt cô lại, một cái ôm ấm áp từ phía sau, cô có thể nghe rõ hơi thở của anh, cuối cùng thì anh cũng tới.

– Anh xin lỗi – Tuấn chậm rãi thả từng từ – vì đã xuất hiện trong cuộc đời em.

Uyên xoay người lại, đối diện với Tuấn. Cô khẽ đưa tay chạm vào khuôn mặt anh, làn da mỏng manh đến kì lạ.

– Em không biết anh là ai hay từ đâu tới, nhưng dù gì thì anh cũng đã bước vào trong cuộc sống của em rồi – Uyên thì thầm – Và em không muốn anh bước ra!

– Anh yêu em – Tuấn run run.

– Em cũng vậy.

Uyên vòng tay định ôm lấy Tuấn, thì bất chợt anh rút mạnh cánh tay rồi lùi nhanh về phía sau.

– Nhưng chúng ta không thể đến với nhau – Anh nói như khóc – Anh…

Uyên bặm môi, cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt khổ sở của Tuấn, lòng đầy thắc mắc:

– Anh làm sao?

– Anh không phải là người – Tuấn hét lên, tiếng hét xé toạc mọi thứ âm thanh khác, đưa không gian trở về im lìm tĩnh mịch, chỉ còn tiếng mưa rì rào.

Tuấn khóc, anh lùi lại cách xa cô.

– Anh chỉ là một linh hồn, một linh hồn sắp tan biến, anh không thể yêu em.

Uyên thẫn thờ, cô chậm rãi bước đến sát bên Tuấn rồi nhìn thẳng vào đôi mắt anh.

– Anh không còn tồn tại?

– Đúng vậy.

– Tại sao anh phải tan biến đi?

– Đó là quy luật của trời đất, anh không thể làm trái đi.

– Nhưng em vẫn yêu anh ! – Uyên nói một cách quả quyết và cứng rắn, dù trong thâm tâm cô thực sự bị tổn thương. Tuấn xúc động, anh muốn bật khóc nhưng không thể, năng lượng của anh đã cạn kiệt, gần đến lúc phải đi.

– Nếu phải đi, thì anh hãy cứ an tâm ra đi – Uyên mỉm cười – em sẽ không quá đau buồn đâu, nhưng em vẫn yêu anh nhiều, rất nhiều.

– Anh xin lỗi – Tuấn siết chặt tay – tại sao em lại yêu anh, anh có thể cho em được những gì chứ.

Uyên khẽ cười, câu hỏi quen thuộc cô vẫn dùng để hỏi những chàng trai mình từng từ chối, cô chưa từng nghĩ cuối cùng chính mình sẽ phải trả lời nó.

Nhưng bên cạnh anh, cô đã tìm được đáp án.

– Anh cho em ngày nắng giữa mùa mưa, cho em sự ấm áp vào những lúc giá lạnh nhất.

Tuấn cũng cười, nụ cười bình yên nhất từng có. Anh chậm rãi cúi xuống, đặt nhẹ một nụ hôn lên môi cô.

– Hãy chăm sóc cây phong hộ anh nhé!

Cô gật đầu.

Tuấn quay lưng bước tới gốc cây rồi dừng lại, toàn thân anh phát ra thứ ánh sáng trắng, thứ ánh sáng chói lóa mờ dần, mờ dần cho tới khi biến mất. Lúc nó vụt tắt, thì anh cũng đã không còn ở đây.

Uyên chạy đến gốc phong rồi leo lên cành cây quen thuộc. Cô ngước nhìn vào khoảng trống hình oval giữa tán lá, cơn mưa dần tạnh, và nắng thì đang lên. Khung cảnh khi hai người gặp mặt lần đầu tiên chợt ùa về tâm trí, Uyên thẫn thờ vài giây rồi khẽ mỉm cười.

– Cảm ơn anh, người cho em ngày nắng giữa mùa mưa.

Mưa đã ngừng rơi.

***

Hai tuần sau

Ba Uyên được minh oan trong vụ gian lận làm ăn dẫn tới phá sản, toàn bộ tài sản của gia đình đã được trả lại
Cả gia đình đã đoàn tụ trở lại.

Sáu tháng sau

Cô vẫn đều đặn tới chăm sóc và nói chuyện với cây Phong trong nửa năm qua, cô vẫn vui vẻ và vẫn nhớ tới anh.Sáu năm sau

Ngọn đồi đáng nhẽ đã bị quy hoạch nếu không có một nữ doanh nhân trẻ mua lại nó. Hàng ngày, cô ấy vẫn ra nơi đây ngắm nhìn cây Phong mọc trên đỉnh một cách kì lạ, rất thân thương.

– Giám đốc, trời sắp đổ mưa rồi, cô không nên ở lại đây lâu – viên thư kí nhỏ nhẹ nói với người đang đi lên phía ngọn đồi.

– Sẽ không mưa đâu – nữ giám đốc cười nói – em cứ ở lại đây đi.

Cô bước nhanh lên đỉnh đồi, thoáng chốc đã đứng đối diện với cái cây to lớn quen thuộc. Cởi áo khoác ngoài, vị giám đốc trẻ trèo lên một cành cây cứng ở thấp rồi ngồi phịch xuống. Cô vươn vai, đưa mắt nhìn về tán lá phía trước. Giữa tán lá có một khoảng trống hình oval.

– Bây giờ là mùa mưa, nhưng hôm nay vẫn là một ngày nắng, anh nhỉ.

GocTamHon.org (St)

Pages: 1 2

Đánh giá: 1 sao2 sao3 sao4 sao5 sao (No Ratings Yet)
Loading...

Live on Faith

Tác giả: đã có 682 bài viết trên Góc Tâm Hồn

GocTamHon.org được lập ra nhằm mang đến cho bạn đọc những bài viết hay và giá trị nói về cuộc sống và tình cảm con người. Trong cuộc sống bộn bề bao suy nghĩ lo toan này đôi khi cũng cần sống chậm lại một chút để cảm nhận những vẻ đẹp của nó. Và website này ra đời với mục đích là góp một phần nho nhỏ giúp cho cuộc sống này ngày càng tốt đẹp hơn.

Bạn đọc có thể gửi bài cho GocTamHon.org qua email guibai@goctamhon.org hoặc chuyên trang gửi bài

Bạn sẽ thích đọc:


  • Aki Trang

    Bài này thiếu một đoạn dài rồi ad ơi!

© 2017

Góc Tâm Hồn

. All Rights Reserved. Proudy powered by WordPress.