“Vợ mình đã quá vất vả rồi!”

“Reng.. reng …” đồng hồ báo thức kêu ầm ĩ. “Quái lạ, vợ mình hôm nay làm sao thế? Bình thường có bao giờ để chuông kêu đến hồi thứ 2 đâu!”. Anh quay sang, đang định lay vợ dậy thì kinh hãi mắt muốn rơi khỏi tròng: Một lão giống hệt mình đang nằm chình ình bên cạnh.

Nhìn lại mình, trời ơi, mình đã biến thành vợ từ khi nào. Chưa kịp hoàn hồn, lại thấy gã chồng đang ngái ngủ làu bàu: “Sáng nay anh muốn ăn trứng ốp la”. Nhìn cái mặt sao đáng ghét thế! Muốn ăn tự dậy mà làm! Uất ức không trút được, “chị” bấm bụng tắt cái đồng hồ báo thức đang réo inh ỏi, xuống bếp. Thôi thì thử làm vợ xem thế nào?. “Có gì là khó, quá đơn giản là đằng khác, mình làm ngon!” – “chị” tự tin.

Trứng ở đâu? Muối ở đâu? Dầu ăn ở đâu? Điên cả đầu! Bữa sáng được dọn lên, món trứng hơi xém một tí, bánh mì nướng hơi cháy một tí và chỉ vỡ mất… 2 cái đĩa thôi. “Lần đầu tiên làm như thế là ổn chán!” – “chị” vỗ ngực tự hào.

“Mẹ ơi, cái váy đồng phục của con giặt khô chưa?” – tiếng bé Tuyết Linh. “Mẹ ơi, mẹ chưa mua khăn đỏ cho con à, hôm qua con dặn rồi mà. Không có con không đi học đâu, bị cô giáo phạt ê mặt lắm!” – tiếng cu Hoàng eo éo. Chưa kịp trả lời thì giọng ông xã lại vọng ra: “Vợ ơi, cái sơ mi màu xanh của anh đâu?”. “Chị” đang dọn dẹp, nghe thấy mấy lời này lại nhỡ tay làm vỡ thêm cái bát nữa.

“Anh đi làm đây!” – chồng phóng vút đi, bỏ lại 3 mẹ con. Sau khi đưa hai con tới 2 điểm trường khác nhau, “chị” đến công ty thì đã muộn 30 phút.

Khổ quá, tìm trường con còn bị lạc. Ai bảo không đưa con đi học bao giờ, khai giảng, họp phụ huynh cũng không đi, toàn “nhường” cho vợ!

Tan làm, thật là mệt chết đi được! Ông sếpnày quảđúng làtính khí thất thường như… bà chửa làm “chị” tức anh ách nhưng cũng chẳng dám ho he. Chắcphải đi xả stress thôi. Vừa móc điện thoại định gọi “đồng bọn”, một SMS phi ngay đến: “Vợ yêu ơi, tối nay anh muốn ăn sườn xào chua ngọt!”. Ôi trời, mình đang là vợ mà!

Thịt nào ngon? Rau nào tươi? Hoa cả mắt! Hàng nào cũng mời chào, lôi kéo điếc cả tai! Chen được ra khỏi chợ thì đã mệt bơ phờ, thở không ra hơi, “chị” ôm đồm túi trước túi sau, cuống quýt về nhà làm cơm tối.

“Vợ ơi, anh về rồi! Các con ơi, bố về rồi” – tiếng ông chồng léo nhéo ngoài cửa. “Vợ ơi, hai con đâu? Sao yên ắng thế này?” – chồng thò đầu vào bếp hỏi. “Ôi trời ơi! Em quên chưa đón con rồi!”. “Em làm sao thế, việc của mình mà cũng quên được!”. Vội vàng đến trường đón con, thấy hai đứa mặt buồn thiu ngồi thơ thẩn ngoài cổng trường, “chị” thương vô cùng. Cũng chỉ tại mình chưa “quen việc” nên quên!

“Vợ ơi, lấy cho anh bộ quần áo!” – ông xã quấn khăn tắm vào bếp nhìn chị nói. “Em cho các con tắm luôn đi, còn ăn cơm!”. “Vậy ai cho mình tắm đây?” – “chị” cười khổ.

“Canh nhạt quá vợ ơi! Sườn xào chua ngọt gì mà như sườn kho mặn vậy?” – nghe chồng than thở trên bàn ăn, “chị” ủ rũ.

“Em ơi, dọn dẹp, rửa bát rồi hãy tắm một thể chứ! Ai lại ngâm đầy bát trong bồn rửa thế này”, “chị” xách quần áo định đi ngâm mình cho sảng khoái thì chồng gọi giật giọng. Khổ cái thân mình quá, ăn cơm no cũng không được nghỉ ngơi!

Rửa bát, lau dọn bếp, lau nhà xong, “chị” không cất nổi bước nữa. Tắm xong, ngồi khểnh trên sô pha, định bật tivi xem phim. “Cuối cùng thì cũng được nghỉ tay!” – “chị” thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vẫn chưa yên. Chồng đang đọc báo bên cạnh, ngẩng lên ngạc nhiên: “Em giặt quần áo chưa vậy? Mà thôi, cu Hoàng vừa hỏi anh bài toán, em vào giảng cho con đi rồi hãy giặt! À, anh mang quần áo khô ngoài ban công vào giúp em rồi đấy, em gấp gọn luôn đi!”. “Chị” méo mặt. Ôsin cũng còn có lúc được thở, mình thì…

Xong hết việc, chị lết vào phòng ngủ, đổ uỳnh xuống giường, chân tay mỏi rụng rời, chỉ muốn nhắm mắt đánh một giấc. Chồng bên cạnh mơn trớn mà chả có tí hứng thú nào, liền gạt tay chồng ra. “Em sao thế? Em không muốn chiều anh? Muốn để người khác chiều hộ à?”.

Thấy chồng có vẻ làm “căng”, chị đành cố gắng “yêu” chồng. Xong xuôi, anh cười thỏa mãn, căn dặn chị: “Cuối tuần này, anh mời mấy người bạn về nhà làm một bữa. Em chuẩn bị làm nhiều món ngon, lạ lạ cho bọn anh nhậu. Còn nữa, 17 lịch âm tới là giỗ cụ nội ở quê, chiều mẹ vừa gọi cho anh. Em xem thu xếp quà cáp, đồ đạc để hôm đó nhà mình về quê. Thêm nữa, lúc em tắm, cô giáo chủ nhiệm của Tuyết Linh gọi đến báo họp phụ huynh. Anh quên mất ngày rồi, em hỏi lại cô lịch họp mà đi cho đúng giờ đấy…”. Nghe chồng dặn dò, “chị” mệt mỏi chìm vàogiấc ngủ nặng nề…

1 ngày xấu trời, “chị” bắt gặp chồng dắt bồ vào nhà nghỉ. “Chị” uất ức hét lên: “Sao anh dám phản bội tôi?”. Chồng ôm chặt bồ cười vào mặt “chị”: “Cô là một bà già xấu xí, lôi thôi, lại cứng đơ như khúc gỗ, tôi chán ngấy rồi. ‘Cỏ non, hoa thơm’ thế này, tội gì không thưởng thức?”

“Chị” đau đớn nhìn bóng chồng và bồ đã xa, ngửa mặt thét lớn: “Tôi hy sinh là vì ai, tôi cố gắng là vì ai?”….

“Á…á….”. Anh choàng tỉnh, tim đập thình thịch, mồ hôi chảy ròng ròng. Anh vội vã nhìn quanh, vẫn là phòng ngủ quen thuộc, vợ mình vẫn say ngủ bên cạnh. May quá! Hóa ra đó chỉ là một giấc mơ.

Anh vuốt sợi tóc xòa trên má vợ, âu yếm đặt một nụ nôn lên trán vợ. Bước chân xuống giường, anh vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, lần đầu tiên từ khi lấy vợ anh làm như thế. “Lát nữa còn đưa các con đi học nữa chứ!” – anh nhủ thầm. “Vợ mình đã quá vất vả rồi!”.

GocTamHon.org (Theo TTVN)

Đánh giá: 1 sao2 sao3 sao4 sao5 sao (No Ratings Yet)
Loading...

Live on Faith

Tác giả: đã có 682 bài viết trên Góc Tâm Hồn

GocTamHon.org được lập ra nhằm mang đến cho bạn đọc những bài viết hay và giá trị nói về cuộc sống và tình cảm con người. Trong cuộc sống bộn bề bao suy nghĩ lo toan này đôi khi cũng cần sống chậm lại một chút để cảm nhận những vẻ đẹp của nó. Và website này ra đời với mục đích là góp một phần nho nhỏ giúp cho cuộc sống này ngày càng tốt đẹp hơn.

Bạn đọc có thể gửi bài cho GocTamHon.org qua email guibai@goctamhon.org hoặc chuyên trang gửi bài

Bạn sẽ thích đọc:


© 2017

Góc Tâm Hồn

. All Rights Reserved. Proudy powered by WordPress.