Trở lại với yêu thương!

Bài do bạn đọc Mây Xám gửi về GocTamHon.org

Trời ngả về chiều, chậu thường xuân ngoài hiên cửa vẫy vẫy như đang xòe tay hứng lấy từng giọt nước của cơn mưa vừa ập đến sau một ngày tháng 5 nắng nóng. Những nhánh dây leo ấy như mang trong mình sức sống bất diệt. Suốt mùa đông nghiệt ngã những đợt gió bấc mưa phùn đến cái nắng chói chang của mùa hạ thì nó vẫn đứng đấy, khoác trên mình một màu xanh mướt mát và lúc nào cũng hiện diện những chồi non trên nhành lá. Phải chăng, bởi những lý do đó mà người ta đặt tên cho loài cây dây leo mỏng manh ấy cái tên tràn đầy nhựa sống “Thường Xuân”.

Cô yêu người, cô yêu nhánh thường xuân cứ ngày một lớn lên từ chậu cây ấy. Mỗi sang thức giấc, mở cửa phòng mình, Thường xuân chào cô bằng những vũ điệu nhẹ nhàng nhờ cơn gió nhẹ lùa ngang.

Hôm nay, cơn mưa ập đến bất ngờ, cơn mưa lạnh chiều tàn dường như làm khơi dậy mọi nỗi niềm còn chất chứa. Cảm thấy mình đang đứng giữa một không gian nóng bỏng. Ở đó, đỏ rực những ngọn lửa màu ký ức…

Cô ngước mắt nhìn chậu thường xuân đang dập dờn cành lá đón mưa rồi lại cúi nhìn trái tim mình. Cô thấy bóng dáng một người con trai trên những ngọn lửa ký ức đỏ rực ấy. Trẻ trung và nồng ấm sự sống. Nụ cười nở trên môi. Mọi ký ức trong suốt về anh như mây giông ùn ùn kéo đến rực rỡ trên ánh mắt, trên đôi môi cô thiêu cháy mọi suy nghĩ trong veo vừa xuất hiện từ hình ảnh chậu thường xuân và cơn mưa lạnh bất ngờ.

Phải! Chậu thường xuân, anh đã tặng cô cũng vào một chiều mưa tháng 5 năm ngoái. Nhưng khi ấy, không rực rỡ màu ngọn lửa như bây giờ. Là chậu thường xuân và là anh sau một tiền kiếp lụi tàn. Là con người với những vui sướng của tình yêu đầu trở lại sau cơn giông tố. Cô nhận ra anh trong trái tim rực lửa, bằng giác quan trong suốt pha chút hỗn tạp của mình. Và bằng cả những ký ức đỏ rừng rực mà cô đã cố gói ghém mang theo trong cái ngày anh đưa cô trở lại.

Anh – một chàng trai đúng nghĩa bởi vẻ bề ngoài xen lẫn cả tính cách khảng khái của anh. Từ ngày anh còn là học sinh cấp 3 cho đến khi anh theo học Đại học rồi ra trường, chạy đua cùng sự nghiệp. Có nhiều cô gái vây quanh anh, tỏ hẳn ra vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm. Anh nhận được nhiều lời làm quen và tán tỉnh. Nhưng anh là bạn thân nhất, bạn tốt nhất của tất cả mọi người và không bao giờ là sở hữu riêng của bất kỳ ai. Người ta gọi anh là “Tảng Băng Đen” cho đến ngày anh gặp cô. Trong một ngày tháng 5 khi cô là học sinh cuối cấp. Phượng đã nở đỏ một góc sân trường. Cả anh và cô đều tham gia một trang mạng xã hội. Rồi cái tình cờ đã khiến họ quen nhau, nhận ra mình là đồng hương của nhau nhưng lại cách nhau đến mấy chục cây số. Cái khoảng cách gần mà như xa lắc đó giúp họ gặp và yêu nhau.

Sau này, khi đã trở thành người yêu rồi. Anh vẫn thường kể lại cho cô nghe cái cảm giác của anh trong cuộc hẹn lần đầu. Cái cột đồng hồ trước cửa Bưu điện huyện nhà phủ dày bởi những nhánh thường xuân xanh mướt. Anh nói với cô, phải chăng sự xuất hiện của khóm thường xuân nơi lần đầu gặp nhau với ý nghĩa của loài cây ấy là sự hữu ý tốt đẹp cho tình yêu của hai người.

Với cô, anh cứ như từ một cơn mưa lạnh bước ra, mang vào trái tim kiêu ngạo của cô một cơn gió màu đỏ lửa và rộn ràng những âm thanh hạnh phúc. Cô đã đặt chân bước vào vùng đất “Mơ”. Cô đặt tên cho mảnh đất tình yêu như vậy.

Cô hạnh phúc với tình yêu của mình như một điều dễ hiểu y như có anh là cô có những màu sắc ngọt lành trong trái tim bé nhỏ. “Tảng Băng Anh” giờ đã là màu đen mà chỉ cô mới có thể nhìn xuyên thấu. Còn anh, ngực trái anh phập phồng những nhịp khác thường khi nhìn thấy nụ cười trên môi cô. Lúc anh nhìn cô đứng giữa cơn mưa rào mùa hạ, kiễng chân –tóc cô khẽ nhảy múa, xòe tay, cô hứng từng giọt nước mưa rồi nắm lại đặt lên vị trí trái tim như đang dùng sức nóng trái tim sưởi ấm cho những hạt mưa lạnh bé nhỏ. Lúc ấy, cô thật đẹp và trong vắt biết bao.

Cô và anh đã bước vào cuộc đời nhau một cách đầy màu sắc và âm thanh như thế. Họ ở lại đó, ở lại trái tim của nhau, trở thành một nửa của nhau, là cả một thế giới, một bầu trời,… của nhau như thế.

Mỗi ngày, họ tìm thấy những điều thú vị và ngọt ngào của đối phương. Anh giống như đại dương sâu vô tận, cuộn trào, sôi sục, trên mặt nước dù nhiều sóng cả nhưng vẫn có lúc êm đềm nước trôi. Cô giống như một quả vải tươi vừa đủ chín, mọng nước, ngọt thơm nhưng nhạy cảm, mong manh và yếu đuối… Ở bên cô, cuộc sống của anh nhiều biến đổi, nhiều trầm luân. Có khi cả ngày là những tiếng cười không bao giờ muốn dứt, có khi bộn bề với công việc, có khi dịu dàng như những mùa thu, có khi sũng ướt những cơn mưa trái mùa không báo trước,… Và đôi khi, anh giật mình bàng hoàng sau mỗi giấc mơ về một sự chia xa nào đó.

Và cứ thế, họ yêu nhau. Bởi tình yêu là sự giao thoa, giao thoa giữa dòng người.

Mấy mùa hạ trôi qua, tháng ngày trôi đi như mỗi mùa mưa rào, những kỷ niệm trôi đi như mỗi mùa nước cuốn. Thế rồi, Một ngày cô đã lớn, cô rời trường huyện bước vào Đại học, chắp cánh bay xa với mọi ghanh đua của sự đời. Mỗi bước cô đi đều có sẵn những cạm bẫy giành cho những trái tim non trẻ. Cạm bẫy trong suốt khiến cô không thể nhìn thấy nhưng lại có một ma lực vô hình sơn vào tâm hồn và trái tim cô những màu sắc mà đáng ra không nên có – màu xám của tàn thuốc mơ màng, những lời mật ngọt của những chàng trai ít học nhưng đầy toan tính,… Cô đã vô thức quên anh, quên những cơn mưa rào mùa hạ và quên cả khóm thường xuân nơi lần đầu gặp gỡ ấy. Cô thờ ơ với trái tim rực rỡ màu đỏ lửa có chứa hình dáng anh. Quên đi cả một đại dương sâu vô tận có tình yêu của anh ở đó. Để ngồi ăn trên một bàn anh cùng người khác, để tự do nắm tay người khác giữa chốn đông người. Cô vô tình để lại trong lòng anh một giọt nước mắt. Để lại anh cùng với vết thương lớn do chính cô gây ra. Và cô biết rằng, hiện tại của cô, hiện tại của một tình yêu đã không còn trong suốt nữa…

Mãi cho đến khi nhìn thấy anh đau khổ vô bờ rồi cô mới biết tình yêu của anh dành cho cô trong nhân gian này có vị trí quan trọng đối với cô. Cô không bao giờ quên được ánh mắt anh khi đó – khi anh tìm thấy cô trong một quán rượu lập lòe ánh điện màu xanh, đỏ. Ánh mắt anh chứa đựng một Thế giới khác, Thế giới bị chia cắt sụp đổ cùng với chính bản thân anh.

Những ngày sau đó, cô một mình lang thang trên biển, cúi đầu xuống và bước đi, nhắm mắt và tưởng tượng: gió rất xanh, biển rất xanh, không khí lại nhuộm một màu hồng ảm đạm lúc chiều tàn. Cô cảm thấy mình đã thở ra những hơi thở mằn mặn như sóng biển. Nỗi niềm xúc động trong cô hao kệt trong chốc lát, trái tim người con gái ây khô khan, lạnh lẽo. Cô đứng thẫn thờ một mình trên bãi cát giống như một bộ quần áo phủ đầy bụi lâu ngày. Những giọt nước mắt đau lòng, hối tiếc không thể lau hết được. Cô không thể bước tiếp những bước đi của riêng mình.

Những tháng ngày sau đó, mặc với sự tìm kiếm của anh, cô biến mất. Mang theo hành trang là những vết thương do chính cô gây ra mà mỗi khi nhớ đến vết thương ấy vẫn gợi lên trong từng nhịp đập. Cô đã sống như trong mơ và tâm trạng là một chuỗi những giằng xé mà cô không có cách nào để thoát ra được.

Lúc này, nỗi giằng xé bao trùm lên bầu trời của cô và cô bắt đầu suy sụp với cảm giác đó. Cô không biết mình còn có bao nhiêu hiện tại và tương lai để có thể lãng phí tình yêu vẫn đỏ rực trong lòng. Cô quyết định trở về.

Lặng lẽ đến nhà anh, bước chân bỗng dừng lại. Cô đứng đó, đờ đẫn ngắm nhìn cánh cửa, không muốn nhấn chuông càng không có dũng khí để bước vào. Nó khiến cô có cảm giác tội lỗi với anh.

Cơn mưa mùa hạ bất ngờ ập xuống. Sấm chớp và mưa cùng xuất hiện trong chớp mắt. Ánh chớp màu trắng sáng tràn ngập khắp bầu trời. Cô đứng chôn chân chết lặng như vứt đi từng khoảnh khắc mong ngóng nhìn thấy anh. Cô cố quay đầu bước đi, cô đã đi một mình dưới mưa, khóc một mình sải từng bước dài lê thê với tâm hồn nặng trĩu, mỏi mệt. Bước chân vô định đã đưa cô đến cột đồng hồ trước cửa Bưu điện huyện nhà nơi lần đầu hẹn gặp anh. Và khóm thường xuân, buồn rầu truyền từng hạt nước mưa từ lá này sang lá khác như đang khóc thương cho mối tình đẹp đẽ vẫn cuộn trào sôi sục trong trái tim cô gái ấy.

Nước mắt đã giàn giụa cả khuôn mặt, đôi vai cô ướt sũng nước, đôi mắt hằn lên sự mệt mỏi, khổ đau. Mưa vẫn cứ thế rơi trên người cô, thẩm thấu vào làn da và huyết mạch của cô. Lúc đó, cô nghĩ cô đã chết rồi. Tất cả mong ước gặp anh đều không còn tồn tại. Cô khát vọng ngày xưa được trở về, cô muốn ôm lấy người con trai của ngày xưa ấy. Muốn nắm lấy hơi thở nhẹ nhàng như gió của anh để trái tim nguội lạnh của cô bắt đầu có hơi ấm.

Cô trở về nhà, mê sảng sốt mấy ngày sau cơn mưa lạnh bất ngờ chiều hôm ấy.
…..

– Giang Châu.
– Giang Châu.

Cảm giác có ai đó đang gọi cô.

Cô nhẹ nhàng mở mắt, nặng nề như mở ra mấy thế kỷ. Trong tích tắc ấy, cô bỗng nge nhịp đập của trái tim mình.

Là anh ấy, anh ấy bằng da, bằng thịt đang ngồi cạnh và gọi tên cô. Tất cả những ký ức lại trở nên đỏ rực trong lòng, hiện hữu trước mắt cô là nụ cười quen thuộc mà cô vẫn hằng đêm mong ngóng và một chậu thường xuân xanh mượt.

Cô cứ ngỡ rằng sau bao nhiêu biến đổi, anh đã quên cô, quên những chuyện cũ về nhánh thường xuân lâu rồi. Mãi đến khi anh xuất hiện trước mắt cô theo cách của anh. Cô mới biết rằng, chuyện cũ vẫn chưa kết thúc. Tất cả vẫn còn lại dấu vết của sự bắt đầu.

Cô khóc.

Đã lâu lắm rồi cô không có những hạnh phúc ngọt ngào như thế.

Cô lấy từ gối ra một cuốn sổ nhỏ, bên trong ép vài lá thường xuân đã khô với những dòng chữ:

“Em đã hiểu em đang mơ một giấc mơ như thế nào, em đã đánh mất bản thân mình cùng với trái tim rực lửa yêu thương mà anh trao tặng. Nhưng anh ạ! Nếu còn có ngày mai, nhất định em sẽ mang cô ấy cùng với trái tim rực lửa trở lại. Vì anh mới là người mang cho em Mơ ước…”

Bầu trời tháng 5, trong xanh và cao vút. Trên kia là đám mây trắng mang hình hài của một cơn giông cuối ngày. Bên ngoài, mấy chiếc lá thường xuân rời cành bởi một cơn gió nhẹ lùa ngang, quay quay rồi từ từ đáp xuống. Giống như cuộc sống cần phải có vài vòng luân hồi đơn giản nhưng đẹp đẽ như thế.

Ngoài kia, cơn mưa bóng mây bắt đầu lắc rắc, ánh mặt trời nhấp nháy phía đằng Đông và giọt mưa như mê hoặc lòng người.

Cô và anh ngồi bên nhau, ánh sáng dịu dàng tháng 5 đã không còn cô độc và u buồn mà trở nên tươi vui như những giọt nước mưa đang chảy.

Anh nhẹ nhàng cúi xuống, hôn vào mái tóc, hôn vào trái tim đỏ rực của cô, giúp cô nhặt và ghép lại những ký ức rời rạc, giúp cô phủ những màu sắc tưởng tượng chủ quan về hạnh phúc của hai người lên những chuyện cũ đã qua. Cùng với một tình yêu như thế – một tình yêu kiên cường và kiều diễm.

Sau khi trải qua một cơn giông tố, cuối cùng cũng đã nở một nụ cười…!

Mây Xám – GocTamHon.org

Đánh giá: 1 sao2 sao3 sao4 sao5 sao (33 votes, average: 5,00 out of 5)
Loading...

Live on Faith

Tác giả: đã có 682 bài viết trên Góc Tâm Hồn

GocTamHon.org được lập ra nhằm mang đến cho bạn đọc những bài viết hay và giá trị nói về cuộc sống và tình cảm con người. Trong cuộc sống bộn bề bao suy nghĩ lo toan này đôi khi cũng cần sống chậm lại một chút để cảm nhận những vẻ đẹp của nó. Và website này ra đời với mục đích là góp một phần nho nhỏ giúp cho cuộc sống này ngày càng tốt đẹp hơn.

Bạn đọc có thể gửi bài cho GocTamHon.org qua email guibai@goctamhon.org hoặc chuyên trang gửi bài

Bạn sẽ thích đọc:


© 2017

Góc Tâm Hồn

. All Rights Reserved. Proudy powered by WordPress.