Anh cũng yêu em

Nó một chàng trai lạnh lùng, vô tâm. Em người con gái dịu dàng nết na, tiếng xét ái tình đã đánh vào trái tim em, khiến em yêu nó đến mù quáng. Hai người quen nhau như một sự sắp đặt hoàn hảo trong kịch bản phim tình cảm Hàn Quốc mà nó thường xem. Một buổi chiều trời xe lạnh, tiếng gió vi vu thôi nhẹ qua khe áo, trong một tiệc hỏi cưới nho nhỏ của em gái nó.

Em (người em gái họ hàng xa của tôi) đã xuất hiện như một nàng tiên. Em đẹp lạ lùng, một vẻ đẹp tự nhiên, huyền bí, mái tóc óng ả trải dài đến sóng lưng, đôi má hồng dưới ánh nắng chiều tà, khiến cho khuôn mặt hình trái xoăn đẹp lộng lẫy. Nó cầm trên tay chiếc điện thoại nokia mãi mê chơi game, em ngồi gần bên cạnh lúc nào không hay. Em nhìn nó cười, một nụ cười hồn nhiên trong sáng của cô gái tuổi 18, mùi thơm từ mái tóc em lướt nhẹ theo làn gió khiến ai đó điều phải giật mình. Nó nhìn em một ánh mắt lạ lùng, biết em đẹp thế, nhưng không một lần dõi theo. Em hỏi nó về chuyện học, chuyện đời sống sinh viên…rồi đến chuyện tình cảm.

Vì là sinh viên năm 2 nên nó có nhiều hoài bảo trong cuộc sống, không ngại chia sẻ cùng em những niềm vui, nổi buồn, cũng như khó khăn trong cuộc sống. Em nghe nó kể với sự đồng cảm và thán phục. Càng lúc cả hai như xít gần lại nhau hơn. Và cũng từ đó nó với em trở nên thân thiết, thường xuyên gọi điện liên lạc hỏi thăm, sẻ chia. Em đem lòng yêu nó, một tình yêu đến mù quáng, nhưng lại ngang trái khi nó chỉ xem em như là em gái, và có nhiệm vụ quan tâm, chăm sóc. Thế nhưng em không hề rút lui mà bất chấp mọi rào cản, dành trọn tình cảm dù cho nó có xa lánh.

Thời gian trôi qua, chương trình học càng ngày càng dài đặc nó bận bịu suốt ngày, chỉ biết vùi đầu vào việc học để rồi vô tình đã quên em. Em vẫn nhắn tin, điện thoại, nó chỉ biết đáp trả bằng những cú thuê bao…, không một dòng tin nhắn.

Rồi một buổi chiều nằm trong phòng nghĩ ngơi, đang nghe nhạc trong một chương trình 360 ngày hạnh phúc. Nó giật mình sau khi trước dòng tâm sự của một bạn nghe đài, chia sẻ giao lưu với chương trình. Nó đã nhớ đến em và gọi điện hỏi thăm. Vẫn nụ cười, giọng nói thân thương ấy em vẫn ngọt ngào nói chuyện cùng nó, cuộc trò chuyện khá lâu, hàng trăm câu chuyện được nó và em lôi ra nói với nhau như đôi tình nhân lâu ngày mới tâm sự với khoảng thời gian xa cách, nhớ nhau da diết.

Em: “dạo này anh khỏe không?, em nhớ anh nhiều lắm”.

Nó: chỉ biết cười nghe em nói. Và vô tình lại gieo thêm niềm hi vọng, xây đáp thêm tình yêu mà em đã trao.

Trong một dịp về nhà, vì nó đi học xa, em ở nhà phụ gia đình nên không thể gặp nhau, nó đã quyết định về thăm gia đình em. Tối hôm đó nó với em ngồi bên nhau, em kể về mối tình đầu ngang trái của mình cho nó nghe: Em yêu người con trai, anh ấy quan tâm, quý trọng và dám hi sinh tất cả vì em. Niềm hạnh phúc chưa được bao lâu thì: Một buổi chiều gió lộng , em đạp xe cùng người yêu dạo chơi và bị mẹ bắt gặp, người mẹ vì thương con còn trẻ người non dạ, sợ bị kẻ gian lợi dụng nên đã quát mắng nặng lời với người con trai. Em chỉ biết khóc, lặng lẽ theo mẹ, bỏ mặt chàng trai. Mối tình chưa kịp lớn thì đã chấm hết từ đó. Kể xong, nước mắt em ứa ra, từng giọt nhỏ làm ướt đẫm khóe mi. Nó lau nước mắt cho em mà lòng cảm động vô cùng, chợt em ôm choàng lấy nó và nói “em nhớ anh nhiều lắm, em yêu anh, anh đừng xem em như em gái và lạnh lùng với em nữa, được không?”. Nó nhìn em chưa hết nổi xúc động, bên trong đôi mắt tròn xoe kia là một nổi buồn xa xăm, nổi đau thầm lặng mà bấy lâu nay em thầm dấu kín trong lòng. Thế là nó cảm thấy thương em, bàn tay như muốn sẻ chia một thứ gì đó, muốn quan tâm và lo lắng cho em. Cả buổi tối hôm đó hai người ở bên nhau, nhưng nó chưa hè nói yêu em.

Về Sài Gòn,nó không sao quên đươc tối hôm đó, lần đầu tiên nó có cảm giác thương một ai đó, và cũng là lần đầu muốn được quan tâm một người, dẫu cho trái tim có lạnh lùng hay vô tình đến thế nhưng dường như nó đã biết rung động. Và nó nhận ra nó đã yêu em.

Một hôm, em gọi điện nói em nhớ nó. Nó tìm cách lẫn tránh em bằng việc kể em nghe rất nhiều chuyện, dẫu biết rằng nó cũng nhớ em nhưng không hè nói ra đến khi em nói sẽ mãi yêu và mãi đợi chờ nó. Nó im lặng không nói nên lời. em lại khóc, em khóc rất nhiều, tiếng khóc của em nghe nhói cả cỏi lòng, nó cảm nhận được những giọt nước mắt đang rơi xuống ướt đẫm đôi hàng mi, nó biết em đang rất đau khổ, cần một bờ vai để tựa vào, một bàn tay để nâng đỡ. Nó cam hờn bản thân vì đã vô tình với em, tại sao lại lạnh lung đến như thế, nhưng nó cố nín trong lòng, nó suy nghĩ thật lâu và quết định nói ra rằng: “Nó cũng yêu em”.

K’ Liệp – GocTamHon.org

Đánh giá: 1 sao2 sao3 sao4 sao5 sao (No Ratings Yet)
Loading...

liệp nguyễn

Tác giả: đã có 2 bài viết trên Góc Tâm Hồn

lãng mạn, hòa nhã, dễ sống hòa đồng. yêu bạn, tiền, gia đình, sức khỏe.

Bạn đọc có thể gửi bài cho GocTamHon.org qua email guibai@goctamhon.org hoặc chuyên trang gửi bài

Bạn sẽ thích đọc:


Hãy giữ kết nối

Nhận bài qua email


Sau khi đăng kí, bạn hãy mở email để kích hoạt.

Bài đang HOT

TOP bình chọn

TOP điểm cao

© 2017

Góc Tâm Hồn

. All Rights Reserved. Proudy powered by WordPress.