Dòng sông xưa…

Bài do bạn đọc Nguyễn Hoàng Phương gửi về GocTamHon.org

Cơn gió chiều lướt vội qua làm tôi lạc tay chèo rồi đâm thẳng vào đám lục bình co cụm dày đặc dọc hai bên bờ. Cũng một dòng sông, một mái chèo, một chiếc xuồng ba lá, nó chẳng hề lạ lẫm với tôi. Nhưng giờ tôi lại thấy nó không mênh mông, rộng lớn như dòng sông trong ký ức.

Dòng sông ấy, là nơi mỗi bình minh thức giấc chị thay mẹ ngày hai bận chở tôi đến trường rồi chở về khi hoàng hôn sắp tắt. Tôi nhớ mãi những ngày chị đội mưa chờ tôi, nhớ từng ngụm nước chị mang cho tôi mỗi trưa hè nắng oi. Nhớ mỗi cuối tuần cùng chị chèo xuồng hái sung đồng khi mẹ nấu mắm kho thơm sực nức. Cũng không thể nào quên mỗi khi chị gò lưng, thở hào hển để giữ vững tay lái trước những cơn gió ngược . Không biết từ bao giờ, chị đã trở thành cô lái đò không công đưa rước tôi suốt những năm cấp I rồi cấp II. Nhớ lại tôi càng thương và quý chị.

Rồi một ngày dòng sông đầy kỷ niệm bỗng trở thành chứng nhân: một lần tiễn chị sang sông rồi đón chị về khi người chồng ra đi biền biệt. Chị lặng đi trong đau đớn, trách mình sao bạc phước vô duyên. Mà chị có lỗi gì đâu, chỉ tại ông tơ bà nguyệt se nhầm sợi chỉ hồng nên đường tình ngắn ngủi, vậy thôi …Một lần nữa chị vào vai cô lái đò không công, nhưng người khách không phải tôi mà chính đứa con gái ruột của chị – kết quả của cuộc hôn nhân không trọn vẹn. Tôi hiểu những giọt nước mắt rưng rưng của chị khi một mình chị vừa làm mẹ vừa làm cha hay mỗi khi đứa con gái ngây thơ vô tình nhắc đến ba nó. Mỗi lúc như thế, chị quay đi cố dấu những giọt nước mắt trước mặt con mà lòng chị đau đớn. Mặc kệ nhừng lời xì xầm, những lời đùa hoa cợt liễu chị vẫn tần tảo nuôi con, lặng lẽ làm tròn trách nhiệm thiêng liêng của người mẹ. Chị sợ một lần nữa tin lần nữa tin lầm rồi mang lấy vết thương lòng không bao giờ nguôi.

Giờ gặp lại chị với mái tóc phai màu cùng đứa con gái loay hoay bên chiếc xuồng ba lá. Trông thấy tôi chị cặp vội vào bờ ôm chầm lấy mà dàn dụa nước mắt. Đã ba năm rồi hai chị em không gặp nhau chứ ít ỏi gì? Cầm chặt tay chèo, tôi như ngược thời gian trở về những ngày chị chở tôi trên chiếc xuồng lắc lư trong gió chiều se lạnh mà … ngập tràn hạnh phúc!

Trong cuộc sống có rất nhiều thứ ta có thể dễ dàng có được và dễ dàng quên đi, cũng có những thứ rất khó để có được và không dễ để quên đi đó là kỷ niệm và … niềm đau.

Nguyễn Hoàng Phương – GocTamHon.org

Đánh giá: 1 sao2 sao3 sao4 sao5 sao (6 votes, average: 5,00 out of 5)
Loading...

Live on Faith

Tác giả: đã có 682 bài viết trên Góc Tâm Hồn

GocTamHon.org được lập ra nhằm mang đến cho bạn đọc những bài viết hay và giá trị nói về cuộc sống và tình cảm con người. Trong cuộc sống bộn bề bao suy nghĩ lo toan này đôi khi cũng cần sống chậm lại một chút để cảm nhận những vẻ đẹp của nó. Và website này ra đời với mục đích là góp một phần nho nhỏ giúp cho cuộc sống này ngày càng tốt đẹp hơn.

Bạn đọc có thể gửi bài cho GocTamHon.org qua email guibai@goctamhon.org hoặc chuyên trang gửi bài

Bạn sẽ thích đọc:


Hãy giữ kết nối

Nhận bài qua email


Sau khi đăng kí, bạn hãy mở email để kích hoạt.

Bài đang HOT

TOP bình chọn

TOP điểm cao

© 2016

Góc Tâm Hồn

. All Rights Reserved. Proudy powered by WordPress.