Có lẽ kiếp trước tôi nợ anh ấy và người ta

Bài do bạn đọc Minh Minh gửi về GocTamHon.org

Tôi 23 tuổi, một cô gái ưa nhìn ngoại hình khá, tôi không nhận mình thông minh đa tài nhưng trên tất cả lĩnh vực tôi đều có chút hiểu biết, một cô gái được bao người theo đuổi những mối quan hệ rộng lớn bên ngoài dù chỉ là học sinh cấp 3 và đã có mối tình chớm nở.

Anh là một doanh nhân thành công, đẹp trai, lạnh lùng, thông minh,… thủ đoạn nhưng tôi vẫn không thể hiểu được anh? Những mối quan kệ mập mờ của anh và tôi hiểu mình cần kết thúc khi nào? Kết thúc cấp 3 tôi chọn cho mình con đường thiết kế thời trang với ước mơ tham vọng bước chân lên Sài Gòn, nhưng vì gia đình, tôi nhắm mắt theo con đường sư phạm. Cuộc sống tỉnh lẻ u buồn với ước mơ khát khao quá lớn đã làm tôi nuôi hi vọng vẫn bước tiếp con đường ước mơ của mình. Tôi vẫn đến trường nhưng đầu óc trống rỗng không buồn làm bạn với ai, và chính ở đây tôi đã gặp anh ấy.

Anh đào hoa nho nhã, tôi biết và cũng cố gắng tránh xa anh, nhưng dường như tôi đã không thể thắng nỗi chính bản thân mình, anh vẫn luôn quan tâm tôi, bảo vệ tôi trước những cô gái theo anh làm phiền tôi với danh nghĩa anh em. Và rồi chán nản tôi đã bỏ sư phạm về nhà mặc cho mọi người dèm pha, anh vẫn thế vẫn luôn bên tôi, khoảng cách khá xa nhưng có lẽ lòng người rất gần.

Theo đuổi tôi từ năm này qua năm khác anh đã chinh phục được tôi. Có lẽ vì người ấy chưa bao giờ yêu thương quan tâm tôi và một phần tôi cũng không ham giàu sang nên đã nhận lời làm người yêu anh ấy và chấm dứt tình cũ. Tình yêu của chúng tôi nếu không đẹp thì có lẽ hôm nay tôi đã không đau như thế này, dù anh nghèo dù khoảng cách những điều đó không làm cho tình cảm chúng tôi xảy ra bất đồng, ngược lại chúng tôi càng yêu nhau nhiều hơn, anh rất thành thật trong quá khứ của mình, anh đã yêu rất nhiều người phụ nữ và đã từng quan hệ với họ, lúc đó tôi cảm thấy rất khó chịu và rồi tôi muốn chia tay nhưng anh đã níu kéo.

Thật không may khi tôi bị u nang buồng trứng và cần mổ gấp, tôi đã phải cắt đi một bên buồng trứng của mình, anh vẫn bên tôi quan tâm và san sẻ tôi rất nhiều, có thể nói anh chăm sóc tôi trong bệnh viện như một người vợ đi sinh. Anh rất sạnh sẽ nhưng đến bên tôi chẳng ngại dơ bẩn khi tôi ốm đau bệnh tật lo cho tôi từng miếng ăn giấc ngủ. Người cũ đôi khi vẫn gọi cho tôi hỏi thăm sức khỏe đến thăm tôi nhưng tôi luôn tỏ thái độ hờ hững vì tôi đã quyết định cho trao trái tim mình cho ai kia.

Khi phục hồi sức khỏe, tôi hẹn tái khám và trong lần xét nghiệm tôi tình cờ phát hiện kết quả dương tính, tôi nhiễm vi rút viêm gan siêu vi B và chứng viêm xoang các xoang mũi. Thất vọng! Thật sự lúc đó tôi đã nghĩ rất quẩn, nhưng đành nén lại tôi bắt đầu tự ôn thi lại, tôi đã giấu anh, đã giấu tất cả đến khi anh phát hiện tôi đã thi xong chờ kết quả, và tôi đậu kết quả khá cao, tôi có quyền chọn lựa cho mình rất nhiều con đường, cảm giác lúc đó thật sự rất hỗn loạn trong tôi.

Tôi không phải là cô gái an phận và chịu nhường ai bao giờ nhất là trong học tập, một phần muốn tương lai của mình nhưng còn chuyện tình chúng tôi thì sao? Anh quá đẹp trai, lịch sự rất nhiều người để ý, những cô gái có thể tự nguyện đến bên anh khi anh buồn, còn tôi một cô gái cứng đầu bướng bỉnh chỉ muốn làm những gì mình thích và suy nghĩ. Tôi đã lấy lí do chia tay với anh với những tin nhắn cuộc gọi trong máy anh và tôi nghĩ anh không chỉ yêu mình tôi mà bên ngoài còn bao cô gái khác anh hò hẹn, tôi đã dứt khoát đến nỗi buông tay tất cả và xóa đi anh trong tim mình, chuẩn bị bước chân vào con đường mình đã dự tính. Những lúc bên anh tôi ngu ngơ không nhận ra bao câu nói của anh khi chuyện trò ”anh sẽ không lấy vợ, anh yêu rất nhiều yêu rất thật và đến lúc chết anh vẫn nghĩ về họ, anh nghèo, lấy anh em sẽ khổ cả đời ”, và rồi anh biến mất như chưa bao giờ tồn tại.

Ngày sắp đi tôi đã xuống nơi ngày xưa tôi học để tạm biệt anh lần cuối, không thể tin vào mắt mình cô gái kia cũng là cô gái trong xóm trọ cũ, học cùng lớp sư phạm với tôi đã tự nhận mình là người yêu của anh, dám xin cả số điện thoại tôi trách móc gây phiền phức cho tôi, mặc cho tôi thanh minh và nói sự thật. Tôi biết anh đã tính toán trước. Anh không hề yêu cô ta nhưng vẫn luôn tỏ vẻ và dặn cô ta đủ điều khi tôi xuống,và anh im lặng không nói gì, mặc cho tôi liên tục điện thoại.

Cái cảm giác anh im lặng không đớn đau khi chính người mình yêu bây giờ như hai người xa lạ, để cô ta kiếm chuyện và bêu xấu tôi với mọi người, chỉ một tin nhắn cuối cùng tôi đã cho nó và đoạn kết và ra đi.

Thật sự rất đau, khiến tôi phải cắt tóc thề sẽ không bao giờ yêu thêm ai đó nữa phải sống thật tốt phải thành công hơn anh và cô ta để trả thù, tôi như một con người khác thay đổi và đầy tham vọng hơn, bao nhiêu người theo đuổi khi đó tôi đã có suy nghĩ kết hôn cùng người đàn ông kia để quên đi mọi chuyện.

Và rồi một ngày người yêu cũ cũng gọi cho tôi, nói thật tình cảm tôi dành cho anh ấy vẫn còn rất nhiều nhưng luôn khó chịu, và chúng tôi gặp lại nhau chỉ một lần sau đó không liên lạc lại, ở bên cạnh anh tôi không có cảm giác mình được yêu, không có quyền được gọi cho anh, không nhận được sự quan tâm và chăm sóc. Với anh có lẽ tôi chỉ như người tình. Anh lập công ty riêng, tên công ty là tên của một người phụ nữ, chữ kí điện thoại cũng là tên cô gái ấy, tôi đã hỏi và anh im lặng. Lúc đó tôi nghĩ có lẽ người con gái ấy chắc hẳn ở quê nhà và là vợ hay tình cũ của anh. Tôi lại buông tay anh hờ hững.

Đã hơn 2 năm qua bao nhiêu người đến, họ có thể cho tôi tất cả nhưng dường như tim tôi đóng băng lại, vẫn nuôi khát vọng đến trường nói cười vui vẻ hồn nhiên và khi đêm xuống kỉ niệm yêu thương, nỗi đau cứ dày vò trong từng giấc ngủ, sợ hãi khó chịu khi mơ thấy cô ta.

Chúng tôi đã không lên lạc với nhau từ ngày ấy đến tận bây giờ, nhưng những gì quan trọng tôi về anh tôi điều biết qua một người em kết nghĩa. Nó không hề biết chúng tôi một thời đã yêu nhau, mỗi lần nó nhắc tên anh tim tôi nhức nhối như có mũi kim đâm vào vậy, nhưng vẫn tỏ vẻ bình thản. Vẫn khoe khoang mình đã có người yêu để nó có thể nói lại với anh trong khi nhiều chuyện.

Tôi sợ mình không thể sống thêm được nữa, vì tôi khá nhiều bệnh trong mình, nếu kết hôn tôi còn không biết mình có thể mang thai được hay không khi tôi chỉ còn 50% cơ hội và thuộc dạng nang nước cơ hội bệnh lại là rất cao, và bệnh gan cứ mỗi ngày tôi càng ghầy đi xanh xao tuột dốc, chỉ biết vùi đầu vào học vào cố gắng suy nghĩ lạc quan hơn mình sẽ không sao. Có lẽ như vậy sẽ tốt dù sao mình cũng đã được yêu, và người mình yêu đã có người khác, họ sẽ quên mình sống thật hạnh phúc chỉ khi đó tôi mới dám cười và ngạo mạn cho cuộc sống phía trước.

Rồi một ngày tôi sẽ ra đi, tôi không thích ồn ào, thà cứ để anh nghĩ về tôi với những suy nghĩ hào nhoáng xuống Sài Gòn tôi đã bon chen, đất Sài Thành đã làm tôi ngất ngây và thay đổi còn hơn để anh phải suy nghĩ về tôi, tôi đã suy nghĩ tìm về một chốn yên tĩnh nhất là đi tu, vẫn âm thầm theo đuổi tương lai của mình và khi không còn sức nữa tôi sẽ nằm một nơi không phiền ai.

Tôi chưa bao giờ ân hận vì đã yêu anh, đã tham lam yêu đến hai người, chưa bao giờ hối hận vì bỏ nhà ra đi tạo cho mình tương lai mới, và chưa bao giờ hối hận đã giữ ai đó trong tim đến tận bây giờ. Chỉ trách ông trời cho tôi cuộc sống quá ngắn ngủi, trách tôi cứng cỏi và dứt khoát không chịu an phận yên bình, trách người tôi yêu đào hoa đa tài và bản lĩnh.

Hôm nay người cũ đã gọi chỉ một cuộc duy nhất nhưng cúp nguồn, có lẽ anh nghĩ tôi đã thay sim mà làm sao anh có thể tìm tôi nơi đất Sài Thành rộng lớn này? Liệu anh có tìm tôi hay không hay tôi đối với anh chỉ như người vui qua đường ?

Iim lặng cho tất cả, và chuẩn bị gặp anh một lần cuối người cũ ah! Tôi phải nói dối anh tôi đã kết hôn và sống rất hạnh phúc, chỉ như vậy mới làm anh không đụng chạm nỗi đau của tôi.

Còn tôi vẫn cười đến khi nào không còn cảm nhận được mùi gió cái nắng của mặt trời nữa, tôi sẽ buông tay cho một kiếp người.

Minh Minh – GocTamHon.org

Đánh giá: 1 sao2 sao3 sao4 sao5 sao (No Ratings Yet)
Loading...

Live on Faith

Tác giả: đã có 682 bài viết trên Góc Tâm Hồn

GocTamHon.org được lập ra nhằm mang đến cho bạn đọc những bài viết hay và giá trị nói về cuộc sống và tình cảm con người. Trong cuộc sống bộn bề bao suy nghĩ lo toan này đôi khi cũng cần sống chậm lại một chút để cảm nhận những vẻ đẹp của nó. Và website này ra đời với mục đích là góp một phần nho nhỏ giúp cho cuộc sống này ngày càng tốt đẹp hơn.

Bạn đọc có thể gửi bài cho GocTamHon.org qua email guibai@goctamhon.org hoặc chuyên trang gửi bài

Bạn sẽ thích đọc:


Hãy giữ kết nối

Nhận bài qua email


Sau khi đăng kí, bạn hãy mở email để kích hoạt.

Bài đang HOT

TOP bình chọn

TOP điểm cao

© 2017

Góc Tâm Hồn

. All Rights Reserved. Proudy powered by WordPress.