Em và thế giới của anh

Bài do bạn đọc 1440 gửi về GocTamHon.org

Em nhớ ngày đầu tiên em nhìn về phía anh. Anh ít nói, có vẻ xa cách, lạnh lùng,. Nhưng đâu đó, em lại nghĩ, đó là vẻ xa cách, lạnh lùng của một người cô đơn, một người sợ bản thân thêm thương tổn, một người đã phải tự chữa lành tổn thương. Khi em nói với anh những lời đầu tiên, để làm quen với một người bạn ngồi trước, anh cũng không trả lời nhiều. Em hiểu, em cũng muốn tận hưởng một thế giới lặng yên, một thế giới mà người ta nghe tâm hồn mình, nghe trái tim mình, chứ không phải nghe con chữ. Và cũng là để đến gần với anh hơn. Chỉ tiếc là, thật sự, em không chịu được sự im lặng quá lâu. Em muốn anh, nhưng lại chưa thể thay đổi được bản than mình để gần anh.

Em nhớ ngày đầu tiên, à và cả rất rất là nhiều ngày cho tới tận bây giờ, anh trò chuyện với em. Chuyện về gia đình anh, chuyện anh ngày xưa, chuyện anh ngày nay, và cả chuyện…của người khác nữa. Em lắng nghe, em chăm chú, em ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Như thể sau này em sẽ viết một cuốn sách chỉ về anh, không, như thể em sẽ trở thành cuốn sách đời anh. Một cuốn sách cũ kĩ nhưng anh luôn yêu thích, anh hay đọc lại, và anh luôn mỉm cười.

Em không ngờ, chàng trai ít nói, lạnh lùng, xa cách của em, cũng ngốc nghếch và tưng tưng như em vậy. Những câu chuyện của anh, có khi nào lại được kể một lần nữa với cô gái anh yêu, với người anh sẽ quên tất cả để bước cùng anh đến suốt đời? em lắng nghe nhưng lòng vẫn buồn như vậy đấy. Em cũng kể cho anh những câu chuyện của em. Chuyện về gia đình em, chuyện em ngày xưa, chuyện em ngày nay, và cả chuyện…của người khác nữa. Cũng tại cái miệng nói nhiều này mà bao nhiêu bí mật từ hồi xửa hồi xưa đều tuồn cho anh hết. Ai bảo anh cũng thích nghe, ai bảo anh cười, ai bảo em cũng muốn, rằng sau này anh là cuốn sách đời em. Đôi khi em lại nghĩ, chà, bí mật làm nên người phụ nữ, anh biết tuốt rồi, em không còn “hấp dẫn” nữa thì sao? Ừ, nhưng cũng chẳng có gì sai, ít nhất là, anh cũng đã lắng nghe em nói, một cách chân thành. Vậy là đủ. Và em an lòng, giờ em đã gần anh thêm một chút nữa rồi.

Em nhớ ngày đầu tiên em khóc vì anh. Một mình. Vì em sợ mất anh. Có ai lại không cần một chút bình yên cho mình, có ai từ chối sự quan tâm đến từng thứ nhỏ nhặt, có ai bỏ lơ được sự dịu dàng chân thành. Và nếu em tìm thấy tất cả những điều đó ở anh, có chắc rằng không một cô gái nào tìm thấy chúng? Em mắc kẹt giữa hàng vạn câu hỏi. Em rối bời giữa những phức tạp nghĩ suy. Em xoay vòng trong mớ cảm xúc mà chính mình tự nguyện tạo ra. Tâm hồn em lâng lâng với hạnh phúc lúc bên anh, rồi rơi tõm xuống hiện thực đau đớn tên là Ngộ nhận. Lí trí em gào lên hãy dừng lại, nhưng không ngăn nổi hình bóng anh ngập tràn. Trái tim em tan vỡ rồi vỡ tan, lại không ngừng đập rộn ràng mỗi lúc ta chạm mắt, mỗi lúc ta chạm tay. Anh rồi sẽ đi thôi. Giữa chúng ta đã có gì là ràng buộc? Em rồi sẽ buông thôi. Nhưng em chưa chuẩn bị gì cả. Em cũng không đủ can đảm đón nhận điều đó. Thế nên, dù có bao nhiêu người chia tay can đảm, bao nhiêu người nuốt nước mắt vào trong, có lẽ em vẫn hèn nhát, vẫn sẽ để nước mắt chảy rơi thôi. Anh chắc cũng buồn, nhưng là buồn vì đi xa một người bạn. Còn em, em buồn vì em vẫy chào tạm biệt một người bạn, một người anh, một người yêu.

Em nhớ ngày đầu tiên chỉ có em và anh, giữa một thế giới lặng yên.

“Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại”(*)

Ngày đầu tiên, em chìm đắm trong thế giới lặng yên. Em tận hưởng nó. Ngày đầu tiên em nghe tâm hồn mình, em nghe trái tim mình. Là anh, không một ai khác, từ tốn, dịu dàng mang em đến thế giới ấy. nơi đó, tất cả đều thanh thản, tất cả đều yên lành, tất cả đều sạch trong, tất cả đều yên lặng. Mọi ngôn từ đầu không cần thiết nữa, mọi mong muốn, cố gắng, khát khao, đua tranh cũng không ở đây. Em cũng không biết đã bao lâu trôi qua, 1 giây, 1 phút, 1 giờ, hay 1 tháng rồi? Mà cũng không cần phải biết, em đã gần anh thêm rất nhiều rồi, có gì phải toan tính nữa đâu? Với một người yêu vô tư mà không cần nhận lại, như thế này là quá đủ. Chẳng biết từ lúc nào, chẳng biết anh làm thế nào, mà em nhận thấy sự đổi thay ở bản thân mình, rõ rệt. Em khác xưa nhiều lắm, không phải khác hoàn toàn đâu nhé, vẫn có em sôi nổi, vui tươi, ngốc nghếch khi nhìn về phía anh. chỉ là có thêm một em- người- lớn hơn, biết chậm biết dừng, biết trân trọng, biết thành thật. và… hay lo nhảm nữa, cũng vì em sợ anh đi mất thôi.

Ngày hôm nay, em vẫn nhớ những ngày đầu tiên ấy. Từng ngày từng ngày đầu tiên và cả từng ngày, từng ngày sau nữa, chính là những viên kẹo ngọt dịu dàng mà em luôn cất giữ. Đúng, ngày mai không biết sẽ thế nào, ngàu sau không biết sẽ ra sao, em vẫn yêu anh vô tư như thế, lặng lẽ như thế. Dù em chỉ đang đứng ngoài thế giới rộng lớn của anh, dù em không thấy những gì anh đang thấy, nhưng mà, em vẫn muốn đảm bảo, không có kẻ xâm lược xấu xa nào được tổn thương thế giới ấy, không có người nào ngăn được anh hạnh phúc. Em hứa đấy.

Người bạn thân thiết
1440

(*): Trích “Thư tình cuối mùa thu”- Xuân Quỳnh

1440 – GocTamHon.org

Đánh giá: 1 sao2 sao3 sao4 sao5 sao (No Ratings Yet)
Loading...

Live on Faith

Tác giả: đã có 682 bài viết trên Góc Tâm Hồn

GocTamHon.org được lập ra nhằm mang đến cho bạn đọc những bài viết hay và giá trị nói về cuộc sống và tình cảm con người. Trong cuộc sống bộn bề bao suy nghĩ lo toan này đôi khi cũng cần sống chậm lại một chút để cảm nhận những vẻ đẹp của nó. Và website này ra đời với mục đích là góp một phần nho nhỏ giúp cho cuộc sống này ngày càng tốt đẹp hơn.

Bạn đọc có thể gửi bài cho GocTamHon.org qua email guibai@goctamhon.org hoặc chuyên trang gửi bài

Bạn sẽ thích đọc:


© 2017

Góc Tâm Hồn

. All Rights Reserved. Proudy powered by WordPress.