Vô đề

Bài do bạn nghia1012 gửi về GocTamHon.org

Có những thời gian sống đầy niềm tin và quyết tâm, cũng có những khoảng lặng chỉ để đếm thời gian trôi, thấy lòng mình thấy chùng lại, buồn đến lạ lùng!

Cầm giấy báo điểm trên tay, nó khóc, khóc nhiều lắm, khóc nức nở như người bị oan, thế là bị trượt thật rồi. Nó mang máng nghe tiếng mẹ gọi: “Dậy đi, muộn học rồi!” Ơ, thì ra là nằm mơ, nó vẫn ngủ gục trên bàn từ tối qua, ôi! một bên má đỏ ửng lên kìa, trông khiếp quá, sờ lên mi mắt, có nước, khóc thật sao? 

Sáng, ăn một ít bánh mì, vơ vội sách nhét vào balô, nó nhảy lên xe, đạp thẳng tới trường. Thật đáng sợ, giấc mơ vẫn còn ám ảnh, may chỉ mơ thôi, nó sẽ cố gắng, không phải từ bây giờ mà từ ngày mai, sáng nay học toàn môn xã hội, không phải sở trường của nó, chắc ngồi học sẽ buồn ngủ lắm đây!

Trưa, về nhà mệt phờ, mẹ nấu cơm xong từ bao giờ, nó giúp mẹ dọn cơm rồi mời ba vào ăn. Ba lúc nào chả thế, lạnh lùng, giả tạo, không khí trong nhà thật ngột ngạt, nó muốn ăn thật nhanh để đứng dậy. Ừ phải đỗ đại học chứ, mình muốn sống tự lập, muốn thoát khỏi cảnh này!

Hai giờ chiều, nghe tiếng Hồng gọi, nó khoác balô, chào ba, mẹ rồi trèo lên xe đạp đến lớp học thêm. Hôm nay cô giáo có việc bận, cả lớp lục tục kéo về, lại về nhà à? Nó hơi ngán, nhưng Hồng bảo có Shop mới mở, giảm giá đấy, nó như tỉnh ngủ đồng ý đi luôn và không quên tự nhủ, tối về học bù!
 
Tối, phơi xong chậu quần áo nó định ngồi vào bàn nhưng đến bẩy giờ rồi, làm gì cũng phải đàng hoàng chứ, nó bật ti vi và yên tâm ngồi xem hết chương trình thời sự. Học thôi! nó ôm sách vở bầy đầy ra bàn, bắt đầu từ môn toán nào! Hôm nay ba đi làm về muộn, mẹ vẫn còn bận rộn lùa lũ vịt, hình như trời sắp mưa! Có tiếng kẹt cửa, ba về rồi, có cái gì đang căng lên bỗng chùng xuống trong người nó!

Mưa, mưa to quá, mẹ chạy vội vào nhà mà vẫn bị ướt. Đúng là mưa mùa hạ, bất chợt đến… Mình đang học sao cứ nghĩ linh tinh thế, nhưng mấy khi có mưa thế này, nó ngó ra ngoài nhìn đàn vịt nhao nhác, mưa thế này mai bọn vịt sướng lắm đây, lại tha hồ giun mà chén! Bọn giun đến tội nghiệp, suốt đời chỉ nhăm nhăm tìm cách chui xuống sâu hơn, mưa thế này ngạt thở mới ngoi lên để khỏi chết, thế mà lại chẳng tránh khỏi mỏ của lũ vịt, sống thì chẳng ra gì, đằng nào cũng chết, mà cố gắng nữa thì lại thảm hơn, mỏ lũ vịt chắc phải sắc nhọn lắm! Nó chợt buồn buồn, hình như nó giống con giun. “Học đi con, muộn rồi đấy!” – tiếng mẹ nhắc. Trời! Đã mười rưỡi rồi, nó lật lấy lật để tìm chuyên mục cần học dẫu biết rằng chữ cũng chẳng chạy mất đi đâu được. Mười hai giờ đêm, không thể cầm cự được nữa, hai mí mắt đã dính lại, không cố được đâu, mai sẽ học bù…nó tự nhủ và ngủ gục xuống bàn!  

nghia1012 – GocTamHon.org

Đánh giá: 1 sao2 sao3 sao4 sao5 sao (No Ratings Yet)
Loading...

Live on Faith

Tác giả: đã có 682 bài viết trên Góc Tâm Hồn

GocTamHon.org được lập ra nhằm mang đến cho bạn đọc những bài viết hay và giá trị nói về cuộc sống và tình cảm con người. Trong cuộc sống bộn bề bao suy nghĩ lo toan này đôi khi cũng cần sống chậm lại một chút để cảm nhận những vẻ đẹp của nó. Và website này ra đời với mục đích là góp một phần nho nhỏ giúp cho cuộc sống này ngày càng tốt đẹp hơn.

Bạn đọc có thể gửi bài cho GocTamHon.org qua email guibai@goctamhon.org hoặc chuyên trang gửi bài

Bạn sẽ thích đọc:


© 2017

Góc Tâm Hồn

. All Rights Reserved. Proudy powered by WordPress.