Nơi bình yên nhất

Cái lần đầu tiên gặp gỡ, chẳng hiểu anh có nghĩ thầm “con bé này ăn gì mà nói lắm thế” không, thật ra đó chính là hành động hòng giúp em khỏa lấp sự bối rối, bởi lúc ấy thâm tâm em đang lẩm bẩm “Sao ở bên anh ấy lại có cảm giác đáng tin và yên bình thế nhỉ!”.

Tình chúng mình có thể chẳng đẹp cầu kỳ như những cuốn tiểu thuyết lãng mạn, mà nó giản dị và chân thành. Nghèo nên đến với nhau nào có gì khác ngoài tình yêu. Hai đứa gần nhau chỉ vì cảm thấy xa thì nhớ, muốn ở bên để chia sẻ, để mà yêu thôi.

Cưới về, bên nhau thường xuyên, song cứ lúc ngồi một mình em lại nhớ, nhớ khi sáng anh cười với em, đầm ấm, ngọt ngào và vô cùng quyến rũ. Khi anh cười cả khuôn mặt bừng lên rạng rỡ, em chưa kịp khen thì anh đã nói trước “Em tuyệt nhất khi em cười, nhớ cười nhiều vào nhé!”. Và thế thì có lý do gì để em phải cau có với người cứ nhìn em rồi cười đây?

Nhớ những sáng em lên sân thượng mở máy giặt ra, đang lúi húi phơi quần áo thì anh chạy vù đến, thấy em liền cười reo lên: “Phơi rồi à, cảm ơn em nhé”, cứ làm như đó là việc của anh vậy.

Em thích cái kiểu em nói muốn ăn nem là anh tự giác đi xay thịt, em bảo thèm ăn chè là ngay lập tức anh đi ngâm đỗ, rồi chuẩn bị đường cho em nấu.

Cả những lần đang ngủ em giật mình, lại thấy anh quờ, rồi nắm tay em nhẹ nhàng. Nhất là lúc mang bầu, em cứ ậm ạch là anh lại gãi rồi xoa lưng cho, sau đó thì hì hục bóp chân tay, mò tìm gối cho em kê chân. Thấy em xoay lưng anh tự giác nằm dích vào để cho em dựa… Em động lòng và càng thấy yêu anh nhiều hơn!

Ngày em nằm trên bàn chờ sinh, một tay anh nắm tay em, một tay cầm giấy đọc cho em nhớ cách thở rặn đẻ. Rồi luôn miệng “Có anh đây, đừng lo”, anh mang đến cho em cảm giác chẳng có gì là khó khăn cả.

Em nhớ cả những lần buồn bã, đó là ngày em vừa đi rút lương của anh để về trả nợ, con đòi vào khu vui chơi, õng ẹo làm sao mà em lại để mất cái ví lúc nào không biết, còn chẳng có vé gửi xe để về. Em hoang mang tiếc của, tức giận chính mình, đồng thời thấy lạc lõng và sợ hãi, em chỉ còn biết gọi anh đến đón. Nhìn mặt mũi em nước chảy lem nhem kể lể lại, anh chỉ bình thản “Mất thì thôi, lần sau nhớ cẩn thận”.

Và cho đến nay chưa một lần anh nhắc lại chuyện đó, vì anh biết tự em đã cảm thấy mặc cảm, day dứt rồi. Em càng thêm phần nể phục, kính trọng chồng mình. Cứ thế, có việc gì quá sức, anh là người em nghĩ đến đầu tiên.

Em không ở cái tuổi thích sự bất ngờ nữa, em yêu sự tinh tế và thật lòng, em cũng đã thôi cái trò đánh đố người khác bằng cách bắt họ đoán ý mình. Giờ đây khi muốn gì em sẽ ghi ra mẩu giấy nhỏ, cài ở nơi anh không thể không nhìn thấy, rằng em thích lọ nước hoa nhãn hiệu X, em thích cái ví như hình này, kèm theo chữ “lớp diu” thế là cũng bằng cầu được ước thấy.

Giờ đây, em thích mỗi buổi sáng dậy sớm chả có việc gì gấp, nên hai đứa nằm rốn kể chuyện cho nhau nghe. Bé con nghe tiếng bố mẹ rì rầm cũng tỉnh giấc, nằm gối lên tay trái bố, mắt lim dim như ngủ thật, trong khi tai vẫn vểnh lên hóng hớt. Em nằm phía bên tay phải anh, bình thản và thấy vậy là đủ cho một ngày tươi mới…

Nơi mình đang sống hẳn không phải là căn nhà hiện đại nhất, không hề đẹp, chưa chắc tiện lợi và đương nhiên chẳng đắt tiền, nhưng em luôn tin đó là ngôi nhà ấm áp nhất, lý tưởng nhất. Vì với em bất cứ nơi nào có anh, nơi đó là bình yên.

GocTamHon.org (Theo An Miên)

Đánh giá: 1 sao2 sao3 sao4 sao5 sao (1 votes, average: 5,00 out of 5)
Loading...

Live on Faith

Tác giả: đã có 682 bài viết trên Góc Tâm Hồn

GocTamHon.org được lập ra nhằm mang đến cho bạn đọc những bài viết hay và giá trị nói về cuộc sống và tình cảm con người. Trong cuộc sống bộn bề bao suy nghĩ lo toan này đôi khi cũng cần sống chậm lại một chút để cảm nhận những vẻ đẹp của nó. Và website này ra đời với mục đích là góp một phần nho nhỏ giúp cho cuộc sống này ngày càng tốt đẹp hơn.

Bạn đọc có thể gửi bài cho GocTamHon.org qua email guibai@goctamhon.org hoặc chuyên trang gửi bài

Bạn sẽ thích đọc:


Hãy giữ kết nối

Nhận bài qua email


Sau khi đăng kí, bạn hãy mở email để kích hoạt.

Bài đang HOT

TOP bình chọn

TOP điểm cao

© 2017

Góc Tâm Hồn

. All Rights Reserved. Proudy powered by WordPress.