Trung Thu con nhớ nhà

Bài do bạn Bùi Duy Khánh gửi về GTH

Nay đã trải qua 23 mùa Trung Thu vậy mà năm nay lại xa nhà… sao lại nhớ vậy, một mình con cứ thui thủi một mình với cái máy tính *mặt vuông* trước mặt?

Năm nay cũng là năm thứ 4 con xa nhà vào ngày rằm tháng 8 hằng năm, thật sự con rất nhớ nhà, nhớ lắm, nhớ rằng năm nào cũng đón tết Trung Thu cùng bố mẹ và ông bà, tận hưởng cái tiết trăng rằm tròn vành vạnh, với mùi bánh nướng bánh dẻo quyện lẫn với hương hoa quỳnh, cùng vẻ đẹp thuần khiến trong sáng của chị Hằng đêm rằm, còn nữa chứ! Con còn nhớ tuổi thơ với chiếc đèn ông sao đủ màu xắc xanh đỏ, lớn dần lên được mẹ mua cho chiếc đèn to hơn để đi cùng bạn bè, trường lớp….

Nhưng mà giờ đây, con đã lớn rồi, chẳng còn đc chính tay cầm đèn đi rước như xưa, ký ức trong con cứ ùa về, con nhớ tuổi thơ quá. Con nhớ bố nói: “con đi đâu, ánh trăng sẽ theo con tới đó, giống như bố cũng sẽ dõi theo con”…. khi lớn lên con mới biết không phải vậy nhưng con hiểu bố thương con rất nhiều. Và còn nữa, năm nào con cũng nhõng nhẽo đòi mẹ mua đèn ông sao trước 1 tuần, rồi con làm hỏng hết, rồi con lại khóc đòi cái tiếp theo, mẹ đành chiều theo ý con, sợ con buồn, sợ con không được bằng chúng bạn vui đùa…. Giờ đây con mới hiểu sự ân cần chu đáo yêu thương của cha mẹ dành cho con, con cũng hiểu mái ấm gia đình là quan trọng nhât! Con rất muốn về nhà!

Hiện tại, con xa nhà, không được mời bố mẹ những chiếc bánh Trung Thu thơm ngon nồng nàn yêu thương, thắm đượm tình yêu của gia đình, con cũng cảm thấy buồn lắm. Thời gian vất vả đã hằn lên mái tóc và làn da của cả cha và mẹ. Con thấy mình thật vô tâm. Nhìn xung quanh, người ta quây quần bên nhau, ấm cúng mời cha mẹ, ông bà, người thân thưởng thức từng miếng bánh nướng bánh dẻo, cười nói vui vẻ, hạnh phúc căng tràn trong tình yêu thương của sự sum vậy. Con lại chạnh lòng nhớ về cha về mẹ và nhớ về tuổi thơ… Con mong ước mình nhỏ lại một chút, một chút thôi, được bố dẫn đi chơi, được mẹ tặng con những chiếc đèn nhiều màu. Giản dị lắm bố mẹ nhỉ? Nhưng có lẽ lại không bao giờ quay trở lại, bố mẹ đã già, con thì ngày một trưởng thành, rồi cũng phải lập gia đình, còn bao nhiêu lần Tết đoàn viên nữa đây? Cuộc sống quay quay nhanh nhanh làm cho chính con khống nhận ra chính mình. Chỉ có những thời khắc này, con mới cảm nhận được sự ấm áp trong vòng tay của cha mẹ, và điều quan trọng nhất trong con chính là mẹ và cha.

Khi con viết lên những dòng cảm nghĩ này, chắc bố mẹ đang mong ngóng con trở về để cùng bố mẹ ăn bữa cơn đoàn viên và đón tiết Trung Thu. Nhưng con thật sự xin lỗi và mong bố mẹ thông cảm, con rất muốn nhưng con không làm được. Con chỉ biết chúc bố mẹ khỏe mạnh, vui vẻ, và sống thật lâu để trông thấy niềm kỳ vọng của bố mẹ trưởng thành, để con được biếu bố mẹ những chiếc bánh Trung Thu do chính sức lao động của con, và sự vun đắp yêu thương của bố mẹ. Con yêu gia đình.

Bùi Duy Khánh – GocTamHon.org

Đánh giá: 1 sao2 sao3 sao4 sao5 sao (No Ratings Yet)
Loading...

Live on Faith

Tác giả: đã có 682 bài viết trên Góc Tâm Hồn

GocTamHon.org được lập ra nhằm mang đến cho bạn đọc những bài viết hay và giá trị nói về cuộc sống và tình cảm con người. Trong cuộc sống bộn bề bao suy nghĩ lo toan này đôi khi cũng cần sống chậm lại một chút để cảm nhận những vẻ đẹp của nó. Và website này ra đời với mục đích là góp một phần nho nhỏ giúp cho cuộc sống này ngày càng tốt đẹp hơn.

Bạn đọc có thể gửi bài cho GocTamHon.org qua email guibai@goctamhon.org hoặc chuyên trang gửi bài

Bạn sẽ thích đọc:


  • Hồng Liên Nguyễn

    giống như mình năm này cũng là năm thứ 4 mình xa nhà vào rằm trung thu đọc bài viết của bạn nhưng dù trung thu đã đi qua nhưng mình cảm thấy rất buồn khi mình cũng có những dòng cảm xúc như bạn. mình cũng khao khát được bố mẹ dẫn đi chơi mình cũng muốn những giây phút được nũng nịu bên bố mẹ với những chiếc đèn ông sao và đèn lồng nhưng cuộc đời mà bạn ai cũng phải trải qua niềm vui nỗi buồn, và sự nhớ mong đến tột cùng. lớn lên mình mới biết giá trị cuộc sống mà. mình rất thích bài viết này của bạn mà đến giờ mình mới có cơ hội để đọc nếu được đọc vào hôm trung thu có lẽ sẽ lẫn trong đó những giọt nước mắt khi nghĩ về bố mẹ đấy :) cảm ơn bạn đã viết để thấy có ng cũng trong dòng cảm xúc này giống mình bạn nhé :) chúc bạn có nhiều bài như thế này để mình có thể được đọc trộn lẫn vào dòng cảm xúc hơn nữa nhé

    • Cám ơn bạn đã động viện! Thật ra ai cũng có những cảm xúc vậy, nhưng thật khó để nói ra. Mỗi người đều có cách của riêng mình để hiểu, để cảm thông và nhung nhớ về gia đinh, điểm tựa của cuộc sông. MÌnh cũng Hy vọng ai ai cũng có thể thấu hiểu đc sự quan trọng ấy

Hãy giữ kết nối

Nhận bài qua email


Sau khi đăng kí, bạn hãy mở email để kích hoạt.

Bài đang HOT

TOP bình chọn

TOP điểm cao

© 2016

Góc Tâm Hồn

. All Rights Reserved. Proudy powered by WordPress.