Này, hãy đợi tớ nhé

Trong một căn phòng chỉ toàn một màu cam làm lóe mắt người nào vào trong đó. Một cô gái tóc màu đen đang chải đầu và bực mình vì mái tóc rối bù xù của cô. Và cái cô gái đó là tôi. Tôi càu nhàu và lẩm bẩm, thầm chửi mái tóc đáng nguyền rủa.

Phía bên kia, kế nhà tôi có một anh chàng – được mệnh danh là thánh cưa gái – đang ca cẩm nhằm chọc tức tôi kia:

– Trời ơi, sao đời nó bất công với con thế? Sao lại cho con làm hàng xóm với con rùa này chớ?

Tôi bực dọc kéo rèm làm nó rách toang ra một lỗ. Tôi trừng mắt nhìn cậu ta và mắng lớn, mặc kệ cho những người đang đi xung quanh nghĩ gì:

– Ê này? Không thích thì không cần chở tớ đi đâu há? Cái đồ chết tiệt !!

Xong, tôi kéo rèm lại mà chẳng mảy may để ý là cái rèm nó bị rách toang ra một lỗ to tướng! Tên hàng xóm bên kia cười xằng sặc:

– Haha, làm rách rèm rồi kìa bà cô già !!

Tôi giật mình, quay phắt lại nhìn về tấm rèm màu cam đắt giá kia của tôi. “Ôi trời ơi!! Cái chỗ rách đó…to quá.. Làm sao đây? Làm sao đây” Tôi thầm nghĩ và toát mồ hôi.” Chỉ tại cái tên chết tiệt đó…”

– Này Vy à!! Nhanh lên con!! Dũng đang chờ con ở ngoài đấy – Mẹ của Vy kêu lớn

– Kệ hắn – Tôi bước xuống không nhẹ nhàng – hôm nay con đi bộ, không thèm nhờ hắn chở nữa

– Thôi nào con yêu – Mẹ tôi dỗ dành – hai tụi con là thanh mai trúc mã mà

– Kệ chứ ạ? – Tôi càu nhàu – hắn dám chọc con, giận, không thèm để hắn chở nữa

Tôi bước ra khỏi nhà và đóng của lại làm một cái: ” Rầm….” Có lẽ mẹ tôi đang khá là mệt mỏi vì cái tính cọc cằn của tôi. Tôi cũng biết tại sao mình lại cọc cằn thế nữa nhưng mỗi lần có ai đó nói gì hay nói này nọ là tôi đều gắt lên. Trừ cô giáo và ba mẹ ra là tôi không dám gắt. Và cái tên kia là tên điển hình hay bị tôi chửi nhất.

– Này? Leo lên xe đi, tớ chở đi lẹ hơn – Quân lẽo đẽo sau tôi

– Thôi, không thèm để con cáo như ông chở tớ đâu – Tôi lắc đầu, bực dọc và đi tiếp.

– Thế à? – Hắn trêu tôi – thế đỡ phải bơm lốp

Và trong chốc lát, hắn chạy vụt trước mặt tôi, để tôi hít bụi đằng sau. Cái tên chết tiệt này!! Sao cậu dám cho tớ hít bụi hả?

Tôi cau có, xách cặp đi đến trường. Ánh nắng buổi sáng sớm tinh mơ mờ mờ, không thể chen chúc qua đám lá cây kia. Trời vẫn hơi còn tôi tối. “Mà thôi kệ, đi lẹ lên để trực nhật cho rồi”. Tôi nhanh chân chạy đến lớp.

“Kétttttttttttt….”

– Này cái cô kia!! Đi mà không đường à?? Có mắt mà không nhìn được à? Bộ cô mù chắc? – Một ông quản gia hét lên

– Này? – Tôi gắt lên – tôi có mắt nhé!! Ông nghĩ sao mà kêu tôi mù? Nè, mắt tôi đây nè, tôi còn thấy rõ ông nha….bla…bla…bla

Tôi đứng trước cái xe BMW mà chửi, mặc kệ ai đó có nói gì đi nữa.

Ông quản gia toát mồ hôi, không dám nói gì hết. Cậu chàng nào đó nhìn tôi trong cái xe chết tiệt kia.
Tôi chửi đến mức trời đất nào mà tôi không nhớ nổi nữa. Tôi gườm ông ta một lát rồi ba chân bốn cẳng chạy ngay đến lớp. Tôi nhìn kĩ sau cái tấm kính kia là một anh chàng nào đó mà không rõ, tôi chỉ thấy anh ta có lẽ là hơi thấp và lùn hơn tôi.

“Cầu mong anh ta không học chung trường của mình theo mấy nội dung đầu giống mấy cuốn Manga kia”

Tôi nhìn vào đồng hồ…ÔI thôi xong rồi. Giờ này là…6h45’!! Chẳng lẽ lúc tôi chửi cái ông quản gia kia thì lằm tốn mất 10′ đến trường? Mẹ ơi, cầu trời cho tôi chạy nhanh đến trường!!

” toong ~ tiing ting toong~ Toong toong tiing ting ~ “

Mẹ ơi, may quá!! Chạy kịp vô trước lúc reng chuông. Phù.

Tôi thở dốc. Tôi đi về chỗ thư viện. Tôi nhìn về phía bên ghế đá kia. Tụi thằng Dũng đang nhìn tôi. Ôi…trời ơi…tôi lại thấy cái chiếc xe BMW chết tiệt kia đỗ ngay sân trường tôi. Này? Đừng nói là nó xảy ra thật ngoài đời nha? Logic Magical?

Một anh chàng bước ra khỏi xe. Cả đám con gái hét lên cứ như thể chưa bao giờ thấy trai đẹp vậy. Loại này tôi thấy đầy, trong manga anime đầy rẫy ra. Anh ta có mái tóc hơi hung nâu, màu da trắng ơi là trắng. Trời ơi!! Mĩ nam kìa!! Nhìn giống Mĩ nam trong tiểu thuyết trung quốc quá cơ!! Ơ mà mình vừa nghĩ cái gì vậy nhỉ? Cậu ta mà là Mĩ Nam ư? Cậu ta xém tông chết tôi đấy!! Đừng hòng tôi cho cậu ấy là Mĩ Nam !

Lúc lên lớp….

Cả đám con gái lớp tôi hí hửng và cầu mong anh chàng đó học ngay vào lớp mình. Thôi đi các cô, tôi không muốn đâu, tha cho tôi đi. Tôi chẳng muốn có Mĩ Nam trong lớp đâu… Và, cái miệng tụi nó đúng linh, sao linh dữ vậy nè? Muốn đập chết tụi nó thiệt đấy chứ? Trời ơi!! Còn cả cô Anh Văn nữa chớ?? Sao lại vui vẻ giới thiệu cậu thế này? Chẳng vui vẻ tý nào cả đâu.

– Các em – Cô vui vẻ – đây là Lâm Kim Nhân

“Lâm Kim Nhân?” Tôi nghĩ đến đây thì lại nhớ đến con khỉ. Bây giờ nhìn mặt cậu ta giống Lâm Mokey thì đúng hơn.

– Lâm Monkey? – Tôi cười tươi nói

Cả lớp, đám con gái nó nhìn tôi chằm chằm như nhìn tội phạm phạm tội!! Trời ạ, lạnh lẽo, lạnh cả xương sống luôn rồi. Và chỉ có mỗi hai đứa Quỳnh Anh và Yến Nhi là không gì hết, chắc tụi nó cũng giống như tôi. Mà đúng rồi, bạn thân lâu năm của tôi mà.

Tóm lại là chẳng có gì tốt đẹp khi có một tên vừa nhà giàu vùa đẹp trai vừa ga lăng như tên kia ngồi chung hết. Tóm lại là chẳng có gì tốt đẹp cả.

Cơ mà cái tên thiếu gia này có tốt đẹp như mấy đứa nó nghĩ không vậy? Trông chắn chả bình thường tý nào cả. Mà sao hắn lại gục thế kia? Đập mắt xuống bàn luôn kìa! Mái tóc hắn xõa rượi xuống trông…. “Này, tỉnh lại dùm con đi má!!!”

Ơ mà tại sao hắn lại ngủ trong lớp hả trời? Phải cho hắn một bài học mới được!! “Xem nào?” Tôi lục trong hộp bút và tìm ra được một cây bút chì quá hoàn hảo là đằng khác. Kaka!! Bút chì nhọn!! Cái thứ được xem là kẻ thù của bong bóng. À mà cả mông nữa chứ nhỉ?

Tôi khẽ cầm và đưa gần sát mông của hắn. Và rồi…

“chọt….”

– Á á!!! – Nhân hét lên – Ai chích tớ vậy?

Đám con gái xì xào. Tụi nó đổ dồn những con mắt hiếu kì vào chỗ ngồi của hai chúng tôi. Tôi thì khá ư là bình thường vì phi tang vật chứng và tỏ ra rất bình thường. Tôi nói:

– Ngủ gật hay sao rồi tưởng tượng thế hả ông?

– Hử? – Nhân đờ đẫn nhìn mặt tôi – Are you kidding me?

– À quên, tôi trong hội ngu anh, đừng có ở đó mà nói tiếng anh – Tôi lườm

” Toong ting ~ Ting toong ~ Toong Toong ting ting ~ “

Tiếng chuông ra chơi lại bắt đầu. Tôi hí hửng kéo con Anh và Nhi xuống mua vài hộp sữa chua ăn cho đã cái miệng. Riêng tên khỉ khô gà gáy đó vẫn còn ngủ ở trên lớp. Mà rốt cục anh ta làm cái quái gì mà phải ngủ thế nhỉ? Mà hình như tôi quên mất ai đó rồi thì phải?

Tôi vừa bước xuống căn tin, một tên hết sức vô cùng biến thái nhảy xồ ra, dọa cả ba chúng tôi.

“hù………”

Quỳnh Anh và Yến nhi sợ hãi, ngã bịch xuống. Còn tôi thì đứng đó, dòm ngó xung quanh. Tôi phải soi cho tường tận mới được. Và..

“bốp…”

Tôi dồn hết sức đấm ngay vào mặt cái tên đeo mặt nạ quái quỷ và biến thái vô cùng kia. Hắn ngã lăn ra đất. Mọi người dưới căn tin liếc mắt nhìn chúng tôi. Và Quỳnh Anh đứng dậy, la mắng liên hồi và không ngừng nghỉ:

– Này? Sao nhiều chuyện dữ vậy? Chuyện đây đâu phải của các người?…bla..bla…bla

Tóm lại là Anh nói nhiều hết sức và tôi không quan tâm. Thử nhìn mặt tôi đi, không quan tâm đâu nhé.
Tôi cúi người xuống, lột cái mặt nạ ra. ÔI trời? Cái tên vô cùng vô cùng và rất rất biến thái đó là thằng Dũng – cái thằng hàng xóm chết tiệt.

Tôi vừa lột ra là hắn chộp lấy hai cánh tay tôi, lôi tôi xuống. Tôi ngã nhào, đè lên người hắn…

( Tobe Continue…)

(Trích từ Cơn Gió Tình Yêu – Tái Bản)

Ichihara Shouko – GocTamHon.org

Đánh giá: 1 sao2 sao3 sao4 sao5 sao (No Ratings Yet)
Loading...

Ichihara Shouko

Tác giả: đã có 4 bài viết trên Góc Tâm Hồn

tớ là người mới, giúp đỡ tớ nhé ~ Tên tớ là Ichihara Shouko

Bạn đọc có thể gửi bài cho GocTamHon.org qua email guibai@goctamhon.org hoặc chuyên trang gửi bài

Bạn sẽ thích đọc:


Hãy giữ kết nối

Nhận bài qua email


Sau khi đăng kí, bạn hãy mở email để kích hoạt.

Bài đang HOT

TOP bình chọn

TOP điểm cao

© 2017

Góc Tâm Hồn

. All Rights Reserved. Proudy powered by WordPress.