Osanana Blue (Phóng tác)

Đây là một truyện ngắn phóng tác ra từ bài hát yêu thích nhất của tôi: Osanana Blue

___________________________________________________________

Vào một buổi chiều hoàng hôn rất là bình thường với khu phố Akashima. Một buổi chiều hoàng hôn đẹp, rực rỡ và huyền ảo không thể nào huyền ảo hơn được. Có hai bóng người đang đứng ngắm hoàng hôn ở ngọn đồi gần cổng công viên phía nam kia.

– Nếu cậu ngắm mặt trời lặn từ ngọn đồi này trong 51 ngày thì tình yêu của cậu sẽ được đáp lại.

Gumi không giấu gì về sự ngạc nhiên đối với lời nói của mình. Cậu nghe kỹ những lời chân thành ấy và ngước nhìn lên bầu trời đỏ hồng kia. Nhưng rồi, lúc về…

– Tớ không thèm tin vào ba cái chuyện nhảm nhí đó đâu – Cậu ta nói

– Thôi nào, đừng có ngốc thế chứ? – Gumi hơi bực – Và đừng nhìn tớ như một con ngốc được không??

– Rồi rồi, không nhìn nữa – Cậu ta cười – nhưng cậu đã quyết định rồi à?

– À…. – Cô bé nói – cậu biết không? Nếu theo đuổi một ai đó thì bằng cách nào tớ cũng phải làm

Về đến nhà, Gumi liền thay đồ, tắm rửa và sau đó ăn cơm. Rồi cuối cùng làm đúng như lịch trình cô đã đề ra.

8h tối… Cô nằm dài trên bàn. Cô khá là mệt mỏi. Tay cầm bút chì, đầu thì suy nghĩ tứ tung. Thực ra là vì cô không biết làm một bài tập nào đó của môn toán. Và môn Toán là thứ cô ghét cay đắng nhất.

– Hừm…. – Cô bắt đầu vặn óc, suy nghĩ

Và rồi, cô chợt nhớ đến lời của anh chàng kia. Một lời nói luôn làm cô phát bực vậy mà sao giờ cô lại nhớ được nhỉ? Lạ thật đấy!

“Chẳng nghe tớ nói gì cả! Cậu thật là trẻ con!! “. “Tớ quyết định rồi! Tớ không nghe lời cậu nữa đâu!”. Cô nghĩ thầm, bực dọc. Và không hiểu sao lại tự nhiên tức giận như thế này.

8h30….

Cô đã thiếp đi một giấc. Và hậu quả là cô làm sai lịch trình đã đề ra. Nhưng dù sai lịch trình nhưng cô đã phát hiện ra rằng..

Trong mơ…

Cô và cậu ta nhìn mặt nhau, quan trọng hơn là hoa anh đào bay tứ phía. Nhờ nó mà..

Cô nhận ra cô thích cậu ta, thích và thích nhiều đến mức nào. Cơ mà mình nhỏ hơn, tích cách thì hay tò mò mà lại còn mít ướt nữa chứ? Liệu cậu ấy có thích mình như thế không? Vậy chắc mình phải nhặt góp từng tí, từng tí một can đảm trong vòng 51 ngày.

Và để rồi cuối cùng, hãy để cho nó bay lên trời thật cao, cao và cao tút lên bầu trời xanh thẳm kia. Cô lại thấy bầu trời hoàng hôn.

Cô giật mình. Cô chợt nhìn đồng hồ và nhận ra là 8h30 tối.

– Ôi không!! Mình đã ngủ đi à?? Trễ rồi!!

Sáng hôm sau, một buổi sáng không yên lành cho mấy. Cô đã xém làm quên bài tập, xe đạp thì lại bể bánh. Tóm lại hôm nay là một ngày xui. Cô khổ sở, lê bước ra trạm xe buýt và kịp nhận ra là sắp trễ giờ đến nơi rồi.

– Chỉ tại mình ngủ quên – Cô thầm nói.

_o0o_

Lại thêm một buổi chiều hoàng hôn nữa. May mà kịp, không thì hoàng hôn đi mất rồi cô lại bỏ mất cơ hội tích góp. Cô đi ra hành lang, chợt thấy một cái bóng dáng ngời con trai quen thuộc đang chống cằm đợi một ai đó. Cô tò mò liền đi ra và xem. Thì ra là cậu ta!

“Uầy? Nhìn cái mặt cậu ta kìa, cái mặt trông có vẻ giận dỗi ấy. Cậu ta khó chịu khi mình đi trễ à?”

– Nói thật nhé! Nếu cậu không thích đi thì không cần đi với tớ mỗi ngày đâu! Nghiêm túc đấy.

Cô đứng thẳng người, hít thở sâu và nói thẳng ra. Cậu ta ngạc nhiên. Nhưng rồi cũng chấp nhận đi theo cô đi ngắm hoàng hôn.

Màn đêm buông xuống.

– Trời tối rồi, nguy hiểm lắm, đi từ từ thôi – Cậu ta nhìn Gumi, khó chịu nói

– Cậu coi tớ là con nít à? – Gumi sắp phát cáu – mà với lại tớ có phải con cậu đâu?

– Mà tớ thấy đằng nào chuyện đó chẳng có tiến triển gì đâu – Cậu ta thở dài

– Vâng vâng! – Gumi lè lưỡi – cứ chờ rồi xem

Vừa đi vừa bực mình. Tên kia thì vừa đi vừa vui vẻ. Hai tính cách trái nhau.

“Vì đó là cậu nên tớ đi mới thấy thoải mái ư? “

Trong thân tâm Gumi, nó tự nói thế. Cô giật mình, nhìn vào cậu ta. Chăm chú nhìn không ngừng.

Để rồi…

Cô vấp phải cục đá và đập mặt xuống đất, ôm trọn mẹ thiên nhiên. Cậu ta cười ha hả. Nhưng rồi cũng nắm lấy tay cô và kéo cô lên.

Cô lại nhìn nét mặt cậu ta, cúi gầm xuống:

“Mình vừa muốn giấu tình cảm này mà cũng muốn nó đáp lại nữa…”. “Cậu ấy đã an ủi mình sau nhiều lần mình đổ vỡ..”

“Mình thật sự rất muốn nói với cậu tình cả này quá.”

Cậu ấy chợt lấy tay xoa đầu Gumi, cô ngước mặt lên nhìn. Cô chợt đỏ mặt không rõ nguyên nhân. Về đến nhà.. Cô nằm lăn ra giường, vắt tay lên trán suy nghĩ:

“Từ nhỏ đến giờ cậu ta và mình là hàng xóm. Đến tuổi trưởng thành…tụi mình xa cách nhau về chiều cao, tính cách…mà quan trọng hơn là cái nhìn của cậu…”

“Và nhiều thứ đã thay đổi….Làm bạn thơ ấu chẳng dễ dàng tí nào cả! Khó chịu và xấu hổ quá…AA”

Rồi, ngày đấy cũng đến. Ngày thứ 51.

Hai cái bóng đen đứng ở trên đồi. Cậu ta vui vẻ hỏi Gumi:

– Lần này người cậu thích là ai? Nói ra và để tớ giúp cho!

Gumi hít thở sau, lấy đủ can đảm rồi… Cô nắm chặt lấy bàn tay của cậu ta, nói:

– Lí do tớ thích cậu…chính là nó đấy…

Cậu ta đỏ mặt lên. Trông hệt như những lúc hờn dỗi. Đó chính là cách che nỗi xấu hổ của cậu. Cô biết tất cả mọi thứ về cậu, trừ tình cảm của cậu ra.

“Nhưng cái cách che giấu đó…mình cũng thích nó nữa..”

– Nói trễ thế hả con ngốc kia? – Cậu ta nhéo má Gumi

– Này, đừng nhéo chứ? – Gumi vui, cô sắp phát khóc

Hai bóng đen bắt đầu cười vui vẻ. Câu chuyện tình kết thúc như thế đấy? Kết thúc với một buổi hoàng hôn thật tuyệt đẹp.

Ichihara Shouko – GocTamHon.org

Đánh giá: 1 sao2 sao3 sao4 sao5 sao (No Ratings Yet)
Loading...

Ichihara Shouko

Tác giả: đã có 4 bài viết trên Góc Tâm Hồn

tớ là người mới, giúp đỡ tớ nhé ~ Tên tớ là Ichihara Shouko

Bạn đọc có thể gửi bài cho GocTamHon.org qua email guibai@goctamhon.org hoặc chuyên trang gửi bài

Bạn sẽ thích đọc:


Hãy giữ kết nối

Nhận bài qua email


Sau khi đăng kí, bạn hãy mở email để kích hoạt.

Bài đang HOT

TOP bình chọn

TOP điểm cao

© 2016

Góc Tâm Hồn

. All Rights Reserved. Proudy powered by WordPress.